Các bài viết cũ

Tự học…

Ai trong đời cũng ấp ủ một ước mơ to lớn đối với bản thân. Nói một cách chính xác hơn, đó là điều mà lúc này bạn vẫn chưa có đủ khả năng để thực hiện. Giấc mơ ấy không phải là thứ mà bạn cứ chờ 20 năm thì đến một ngày sẽ tự thành hiện thực. Mục tiêu đó là thứ đòi hỏi bạn phải trở thành một con người tài giỏi hơn, thông minh hơn, kỷ luật hơn… thì thời cơ đó mới xuất hiện.

Thế nên, nếu như bạn muốn thăng tiến hay đạt được ước mơ, thì cho dù bạn đã rời trường đại học và đi làm nhiều năm thì vẫn sẽ còn phải tự học tiếp rất nhiều.

Có nhiều người khi đi xin việc thường hỏi về chế độ tăng lương theo thời gian làm việc. Yêu cầu ấy thật ra có phần vô lý. Trong thời buổi kinh tế như thế này, nếu bạn muốn được nhận lương cao hơn thì việc đầu tiên là bạn phải đóng góp được nhiều hơn vào thành công của cả công ty.

Khi bạn lên chức, đảm nhận một trách nhiệm cao hơn thì lương cũng lên theo là một việc bình thường. Khi bạn làm việc với năng suất gấp đôi những đồng nghiệp khác, việc đàm phán để lên lương cũng là một việc thoả đáng. Nếu bạn muốn một thứ mà chỉ cần ở yên một chỗ cũng sẽ gia tăng giá trị thì chỉ có thể là gửi tiền vào ngân hàng. Công ty thật ra vốn không phải là môi trường như vậy.

Read the rest of this entry

Sống thẳng nhưng khéo.

SỐNG “THẲNG” NHƯNG “KHÉO” LÀ NHƯ THẾ NÀO?

  1. Không dễ dàng tin vào những gì bạn nghe, không tiêu xài hết tiền bạn đang có, không phải muốn ngủ bao lâu thì ngủ.
  2. Không bao giờ coi thường mơ ước của người khác.
  3. Không đánh giá con người qua bề ngoài.
  4. Không sống trong ngày hôm qua, nhưng cũng đừng trốn tránh nó.
  5. Bất kể lúc nào khi nói lời xin lỗi, nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
  6. Dùng phương pháp tinh vi và xác thực để giải quyết tranh chấp, không xúc phạm người khác.
  7. Nói từ từ, nhưng suy nghĩ phải nhanh.
  8. Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, cười và hỏi: “Tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”.
  9. Gọi điện thoại cho ba mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về ba mẹ.
  10. Một khi gặp phải thất bại, bạn nên nhớ lấy đó làm kinh nghiệm học tập của bạn.
  11. Nếu bạn kiếm được nhiều tiền, nên làm nhiều việc thiện khi bạn còn sống, đó là một cách trả báo tốt nhất cho bạn.
  12. Hiểu sâu và lý giải đúng tất cả các quy tắc, hợp lý cải tiến những quy tắc đó.
  13. Hãy ghi nhớ ba chữ “trọng”: tôn trọng mình; tôn trọng người khác; tôn trọng pháp luật.
  14. Đừng nên để việc tranh chấp nhỏ hủy hoại đi tình bạn vĩ đại.
  15. Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào.
  16. Nên chấp nhận sự thay đổi, nhưng không phải vứt bỏ quan niệm của mình.
  17. Hãy nhớ rằng, im lặng là vàng.
  18. Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem tivi.
  19. Tin tưởng vào phật tổ hay thượng đế, nhưng đừng quên những việc nhỏ nhặt như khóa cửa nhà.
  20. Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, chuyện trò được với nhau là sự may mắn rất lớn.
  21. Khi bạn cãi vã với người yêu, xin hãy giải quyết bằng lý trí, không nên moi những gì đã qua ra nói.
  22. Xin thành thật và thật lòng khi nói câu: “Anh yêu em.”,”Em yêu anh.”
  23. Tài chính phân minh, ái tình dứt khoát.
  24. Lúc mệt thì dừng lại nghỉ ngơi một chút, rồi hãy tiếp tục chạy tiếp chứ đừng bao giờ bỏ cuộc.
  25. Nên chú ý ý nghĩa từng câu nói của bạn.
  26. Cùng chia sẻ kiến thức của bạn với người khác.
  27. Hãy làm những gì mà bạn phải làm

Nguồn: sưu tầm

“PHẢI SỐNG THẬT VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC !”.

Từ nhỏ đến lớn, người ta luôn bảo bạn:
” Phải hiểu chuyện”,
” Phải ưu tú”,
“Phải xinh đẹp”,
“Phải có tiền đồ”,…

Nhưng chưa có ai bảo rằng :” PHẢI SỐNG THẬT VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC !”.

Vì vậy, rất nhiều người lúc nào cũng tìm kiếm cho mình những thứ hão huyền, xa vời nhưng không nhận ra rằng bản thân mình chính là người mà mình dành cả đời để tìm kiếm.

Cái người khiến cho mình hạnh phúc nhất, cùng mình vượt qua mọi khó khăn, thử thách, cô đơn, thăng trầm trong cuộc sống cũng chính là bản thân mình.

Vậy mà bấy lâu nay, bạn lại đối xử với nó rất vô trách nhiệm!

Có khi còn bỏ quên cả nó trong khi lại đối xử rất tốt với những người khác !

Tại sao bạn không đối xử với bản thân mình như cách mình đối xử với người mình yêu ?

Vì nếu muốn yêu người khác, trước tiên phải yêu bản thân mình!

Nguồn: Goalcast

BÌNH ĐẲNG không có nghĩa là CÔNG BẰNG

BÌNH ĐẲNG không có nghĩa là CÔNG BẰNG
Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội bình đẳng, không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời.

Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.”

Sau bài kiểm tra đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên chăm rất buồn, còn những sinh viên lười rất mừng.

Qua bài kiểm tra thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Điểm trung bình cho bài lần hai là D! Không ai vui cả.

Đến bài thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, còn các cuộc cãi vã, buộc tội, nêu tên nổ ra, mọi người đều khó chịu và không ai muốn học để người khác có lợi.

Đến bài cuối cùng, tất cả đều trượt, và ai cũng ngỡ ngàng. Giáo sư đã nói với họ rằng: “Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu gì thì kiểu xã hội mà các bạn đang mong muốn cũng khó thành hiện thực vì dù ý tưởng rất hấp dẫn nhưng khi đưa vào thực thi chẳng ai còn động lực để làm việc nữa. Không gì đơn giản hơn thế !”

Read the rest of this entry

GÓC NGHIÊNG ĐỐI NHÂN, GÓC VUÔNG ĐỐI VIỆC, GÓC BẸT ĐỐI ĐỜI

GÓC NGHIÊNG ĐỐI NHÂN, GÓC VUÔNG ĐỐI VIỆC, GÓC BẸT ĐỐI ĐỜI: 3 nguyên tắc để là người làm chủ hoàn cảnh chứ không để hoàn cảnh làm chủ đời người

Quá trình đối nhân xử thế cần chúng ta không ngừng học hỏi, tích lũy và rèn giũa cùng các nguyên tắc mới có thể làm chủ được mọi hoàn cảnh dù tốt dù xấu xung quanh.

Nguyên tắc 1: Góc nghiêng đối nhân

Hãy hành xử với những người xung quanh bằng một góc nghiêng 45 độ, đó cũng là góc độ cơ thể khi khom lưng cúi đầu vừa đủ khiêm tốn mà không quá mức nhu nhược, yếu mềm.
Kinh Dịch viết: “Đạo của Trời là rút bớt chỗ dư thừa mà bồi đắp chỗ thiếu hụt; Đạo của đất đai là chỗ cao lồi thì bị xói mòn còn chỗ trũng thấp thì được đắp bồi; Đạo quỷ thần thì trừng phạt kẻ ngạo mạn, ban phước cho người khiêm tốn; Đạo của người thì tự mãn bị ghét còn khiêm hạ được thương”.

Tô Đông Pha là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng của Trung Quốc thời Tống, nhưng cũng nổi tiếng là người rất kiêu căng ngạo mạn khi còn trẻ.

Một hôm, ông đang đi trên con đường nhỏ thì gặp một cô gái vất vả gánh bùn đi ngược chiều. Tô Đông Pha nhất quyết không nhường đường, thế là cả hai cùng mắc kẹt.

Thấy vậy, cô gái đưa ra một điều kiện rằng, nếu Tô Đông Pha đối được một câu của cô thì cô sẽ lội ruộng nhường đường. Tô Đông Pha đương nhiên là tự tin đồng ý.

Cô gái nói: “Nhất đam trọng nê đáng tử lộ” (Tạm dịch: Một gánh bùn nặng ngăn cản đường).

Tô Đông Pha nghe xong lại không thể đáp, khiến cho những người nông dân đang cấy lúa dưới ruộng cười lớn. Dưới tình thế cấp bách, Tô Đông Pha bèn nói: “Lưỡng bàng phu tử tiếu nhan hồi” (Tạm dịch: Hai bên phu tử cười đáp trả)

Read the rest of this entry

Chúng ta đã mất gì?

Chúng ta đã mất gì?

Cách đây mấy tháng, khi trả lời phỏng vấn VietCetera, tôi đã nói rất tự tin rằng mình là loại người có thể nhốt mình trong nhà cả tháng để đọc sách mà không cần ra ngoài. Lúc đó tôi nghĩ, mình là loại người không thích tụ tập, không thấy ý nghĩa của việc “ngồi cafe” và rất khó tính khi ăn hàng. Tương phản với nó, phía bên kia là ngồi lì trong nhà để đọc những thứ rất dài. Thế thôi.

Và đúng là tôi có vẻ đã thích nghi với giãn cách tương đối tốt so với nhiều chúng bạn. Số lần tôi bước ra khỏi nhà trong 2 tháng qua đếm trên đầu ngón tay (chủ yếu là để sang quán tạp hóa chị Huyền cách nhà 2,5 mét mua thuốc lá). Nhưng hóa ra là còn có một thứ ở giữa “tụ tập” và “nhốt mình trong nhà”. Có một thứ quan trọng trong cuộc đời đã mất đi mà tôi không hề nhận ra.

Đó là việc được đi xe máy một mình, lang thang ngắm nhìn các thành phố, một mình, và tự nói chuyện một mình. Tôi nhận ra điều đó khi (buộc phải) ra khỏi nhà để đi tiêm vaccine mấy tuần trước.

Read the rest of this entry

TRỊNH CÔNG SƠN & KHÁNH LY CÓ YÊU NHAU KHÔNG?

TRỊNH CÔNG SƠN & KHÁNH LY CÓ YÊU NHAU KHÔNG?

Mười giờ sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975, một chiếc ca nô lao hết tốc lực từ cảng Sài Gòn về phía Vũng Tàu trong tiếng pháo và đại bác. Chiếc ca nô ấy chở gần 20 người, chủ yếu phụ nữ và trẻ em. Tất cả đều hoang mang: “Cộng sản vào chưa?”. Đường bộ Sài Gòn – Vũng Tàu khi ấy đã bị cắt. Hai bên sông là những cột khói đen, chiếc ca nô ra tới biển Bà Rịa tầm mười một giờ trưa, hòa vào một quần thể thuyền to, thuyền nhỏ, đích đến là những chiến hạm lớn của Mỹ ở ngoài khơi.

Chiếc ca nô kể trên hướng về một tàu chở hàng của Mỹ tên là Miler. Chiếc Miler có sức chứa 1.500 người, nay phải lèn đến gần 7.000 người. Trong 7.000 con người ấy có một phụ nữ 29 tuổi, da ngăm đen với mái tóc dài đen nhánh. Trên lưng địu một cô gái nhỏ, tay dắt một bé trai khác, vai còn lại quẩy một chiếc túi. Trong cơn hoảng loạn, cô chỉ kịp bỏ vào chiếc túi ấy những thứ quan trọng nhất: mấy bộ quần áo, mấy chỉ vàng và tập nhạc của Trịnh Công Sơn.

“Lúc đó tôi chỉ nghĩ mấy mẹ con lên ca nô đi lánh bom đạn, khi nào Sài Gòn yên sẽ về. Nào ngờ đó là một màn ly biệt kéo dài mấy chục năm”, người phụ nữ ấy nói.

Một ngày sau, tức ngày 30 tháng 4 năm 1975, xe tăng cộng sản húc đổ cổng dinh Độc Lập. Mười hai giờ trưa, trong bản tin đầu tiên của Sài Gòn sau sụp đổ, Tổng thổng Dương Văn Minh – với giọng miền Nam – đọc tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Trung tá Bùi Văn Tùng đọc lời tiếp nhận đầu hàng với giọng bắc. Và sau đó là một giọng Huế. Ông nói những lời vô cùng xúc động vì chiến tranh rốt cục đã kết thúc trên quê hương mình trước khi trình bày ca khúc “Nối vòng tay lớn”.

Người đàn ông ấy là Trịnh Công Sơn và cô gái trên chiếc thuyền Miler, lúc này đã gần đến Phi Luật Tân, là Khánh Ly. Chỉ mới năm ngày trước, họ còn ngồi cạnh nhau, điềm nhiên nhìn đường phố Sài Gòn, hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ đến, hoàn toàn không thể ngờ cuộc tao ngộ tiếp theo chỉ diễn ra sau đó 13 năm.

Read the rest of this entry

Hoa mai

Tham luận hehe

Hoa mai – nhân ngày xuân bàn về một sự xaolon.

Một số anh em khố rách hoặc trọc phú ở Đông Lào, thi thoảng Tết đến lại ngâm nga một câu đối, được cho là của Cao Bá Quát tiên sinh viết về hoa mai, đó là “Thập tải luân giao cầu cổ kiếm, Nhất sinh đê thủ bái mai hoa”, rồi ra vẻ gật gù, tâm tư, sâu lắng, dù chắc cũng chả hiểu anh Quát viết cái đéo gì và trong bối cảnh nào. Nhưng trước khi nói sâu hơn về ý nghĩa của hoa mai, và tại sao Cao Bá Quát lại cúi đầu trước hoa mai, thì ta phải xác định xem, hoa mai là hoa đéo gì đã?

Ghi chép lột tả một cách chuẩn xác nhất cả nội hàm lẫn ngoại diên, cả hình dáng lẫn tính chất, tập tính sinh học của cây mai, có thể tìm thấy trong bài thơ Mai Hoa đỉnh cao của Vương An Thạch, tể tướng Bắc Tống lừng danh đồng thời là một trong Đường Tống Bát Đại Gia, thơ của ngài rằng:

Tường giác sổ chi mai,
Lăng hàn độc tự khai.
Dao tri bất thị TUYẾT,
Vị hữu ám hương lai.

Tạm dịch ra Đông Lào bạch thoại là:

Cành mai nở góc tường,
Kệ gió rét mưa sương.
Nhìn biết đéo phải TUYẾT,
Vì thoang thoảng mùi hương.

Read the rest of this entry

Phở cây khế

PHỞ CÂY KHẾ

Mấy hôm trước, phở Cây Khế đối diện hồ bơi Đại Đồng – gần nhà ba mẹ tôi – bất ngờ mở cửa lại.

Sáng đó dù đã ăn sáng, tôi vẫn ghé vào làm một tô. Như thường lệ, người vợ vẫn múc, chồng ngồi tính tiền, người em trai của ngươi vợ thì chạy lăng xăng, khi thì châm thêm chanh ớt, lúc thì lấy trà đá cho khách.

Tuổi đời của họ đã chất chồng theo năm tháng. Tôi ăn lần đầu khi mới bảy tuổi, còn họ vẫn ở tuổi tráng niên. Giờ, cặp vợ chồng đã thất thập, người em vợ trẻ hơn cũng ngoài 50. Họ cùng nhau bán phở và già đi cùng nhau suốt 30 năm. Vợ vẫn hỏi chồng câu “cà phê ngon hông mình”, chồng vẫn “tính tiền bàn số 3” còn ông em vợ vẫn “rồi, có liền”. Bà vợ vẫn chửi đứa em ruột như hát hay: “lề mề vậy nên vợ nó bỏ mày phải rồi”

Read the rest of this entry

Mình ơi nghiên bụng cho anh xuống…

Mình ơi, nghiêng bụng cho anh xuống…

Trong nguyên tắc ngoại giao có 2 điều cấm kỵ, tuyệt đối không chê phụ nữ ở dơ và đàn ông liệt củ. Vì điều đó đụng đến sâu thẳm tự ái về giới tính của cả 2. Thằng đực nào cũng có điểm chung là không ai muốn thừa nhận mình yếu kém trong “chuyện ấy” thậm chí luôn nổ banh trời về khả năng đá trên sân hàng chiếu để thể hiện bản năng trong mỗi bữa nhậu cùng bạn bè, chiến hĩu.

Khi lâm trận nhưng sớm đầu hàng, hoặc súng ống “ừ thì đã có, nhưng có như không mà thôi”, các quý ông tội nghiệp luôn tự huyễn hoặc mình là do stress, do căng thẳng, do lười, do say quá, do thủ thứ do. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ do “yếu”.

Câu nói mà cả đời thằng đàn ông không bao giờ dám nói với bạn đời đó là: “Em ơi! anh yếu” Thiếu có dấu sắc thôi, yêu thì hơi ít mà yếu thì hơi nhiều đấy.

Read the rest of this entry
%d người thích bài này: