Các bài viết cũ

Thơ tình thời Covid

Thơ tình thời Covid:

☘Xuân Diệu:

Mây vẩn từng không, chim bay đi

Khí trời u uất hận cách ly

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Cả xóm cùng lây, sợ đéo gì

☘Nguyễn Bính:

Bữa ấy cô vy phơi phới bay

Khẩu trang mấy lớp mặt hơi dày

Hội việt kiều về ho ngang ngõ

Mẹ bảo: toi rồi, khéo lại lây

☘Hàn Mặc Tử

Sao anh không về chơi thôn Vỹ

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Gặp ngay em gái là F1

Bịt cái khẩu trang mặt chữ điền

Gió theo lối gió, mây đường mây

Lòng anh buồn hiu, không lẽ lây?

Nhà ai gần nhất khu y tế

Có chở anh về kịp tối nay?

Read the rest of this entry

“Hãy uống nước từ dòng suối nơi ngựa uống

“Hãy uống nước từ dòng suối nơi ngựa uống

Con ngựa chẳng bao giờ uống nước xấu đâu

Hãy đặt giường nơi chú mèo nằm ngủ

Ăn trái cây có dấu vết của chú sâu

Hãy chọn nấm có côn trùng đậu lại

Hãy trồng cây nơi chuột chũi dũi đất lên

Xây nhà bạn nơi rắn nằm sưởi ấm

Đào giếng nơi loài chim tránh nắng rền

Đi ngủ và thức giấc cùng lũ chim – bạn gặt hái những ngày vàng thóc lúa

Ăn nhiều màu xanh – bạn có đôi chân và trái tim khỏe như những sinh vật rừng sâu

Bơi thường xuyên, bạn sẽ thấy mình sống trên trái đất như cá trong làn nước,

Ngắm bầu trời luôn khi có thể, suy nghĩ bạn sẽ nhẹ bẫng và trong suốt

Hãy im lặng nhiều, nói thật ít – sự tĩnh lặng sẽ đến trong tim, tâm hồn bạn an tĩnh và tràn đầy bình yên.”

Saint Seraphim of Sarov (Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Mai)

Phố

Ở đây phố xá hiền như cỏ

Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người

Ở đây cỏ sẽ hiền hơn phố

Bởi dưới chân em có mặt trời

#pho #trinhcongson

#

Những ngày COVI

Những ngày Cô Vy, anh ở nhà xem phim Titanic bằng chế độ xem ngược từ cuối lên đầu phim. Hóa ra đó là bộ phim về một người bơi trong nước lạnh, sau đó lên tàu và đến London, trở thành người vô gia cư.

Những ngày Cô Vy, anh ở nhà xem phim hoạt hình, có phim cũng triết lý ra phết, ví dụ phim thỏ yêu nhím và đưa ra kết luận là càng yêu thì càng đau…

Có thời gian để suy nghĩ, anh bỗng nhận ra rằng nhiều thứ xung quanh đã trở nên thông minh: điện thoại thông minh, tủ lạnh thông minh, ấm điện thông minh…chỉ có anh là vẫn ngu ngốc.

VIA Phan An.

Ru em ngồi yên đấy…

Về câu hát “Ru em ngồi yên đấy, tôi tìm cuộc tình cho” trong bài “Ru Tình”.

Nhiều người, kể cả Khánh Ly, cũng ngộ nhận câu này dùng để nói lên thứ tình yêu cao thượng dịu vợi của Trịnh Công Sơn. Nhưng thực ra, Trịnh Công Sơn – dù là người sùng bái tình yêu đến mấy – cũng là một con người bình thường, với những cảm xúc ích kỷ muôn thuở của tình yêu.

Trong cuốn phim tài liệu mà tôi được xem của hãng phim Trẻ gần đây, ông giải nghĩa câu hát này:

– Thực ra tôi muốn bảo là cô gái hãy ngồi im đó, tôi đi tìm cuộc tình cho, vì em đẹp quá, em đi tìm rồi tôi mất em làm sao. Tôi dự định đi một hồi rồi quay lại nói: “Anh tìm mãi không ra, thôi em yêu anh cho rồi”. Nhưng tôi chưa kịp nói ra câu ấy.

Hay như trong bài “Có một dòng sông đã qua đời”, được viết trong một cơn ghen với cô người yêu cũ. Hôm ấy, Trịnh Công Sơn tình cờ thấy cô người yêu cũ này đi với bồ mới (hay chồng gì đó) qua một cây cầu kỷ niệm. Ông nói giây phút ấy, mối tình đã chết, và cái dòng sông dưới chân cầu kia cũng đã chết. Nên chữ “qua đời” trong “Có một dòng sông đã qua đời” vừa có ý nghĩa là đi ngang cuộc đời, vừa có ý nghĩa là chết.

Ở một cuộc trò chuyện khác, Khánh Ly có kể lại cơ duyên ra đời bài “Để gió cuốn đi”. Lúc ấy, Trịnh Công Sơn và Khánh Ly đã hát với nhau ở quán Văn. Nhưng hát free, nên cả hai đều rất nghèo. Khánh Ly kể:

“Ông rủ tôi hát thì tôi hát thôi. Chả buồn hỏi ngày mai mình ngủ ở đâu, mình có đồ ăn không. Ngày ấy, có một đĩa cơm tôi và ông cũng phải chia đôi vì không có tiền. Ông có rất nhiều bạn bè là đàn ông, một thời gian sau thì tôi cũng gia nhập cái nhóm bạn đàn ông ấy. Buổi tối, trong một căn phòng, mà cũng chả phải phòng đâu, vì nó ngổn ngang gạch, đá, giấy báo, vải bạt, ván ép. Mọi người cứ thế nằm lăn ra mà ngủ. Ngày ấy, người ta rất tin cậy nhau, rất tốt với nhau, rất tôn trọng nhau. Một mình tôi là đàn bà phụ nữ, nằm giữa một đám đàn ông như thế, và vẫn vô tư mà ngủ. Mình chả chấm ai trong đám bạn ông Trịnh Công Sơn mà có lẽ cũng chả ai buồn đi chấm mình. Riết rồi mình thấy mình giống đàn ông thiệt.

Một hôm, đang đói bụng quá mà chưa có tiền ăn cơm, tôi mới hỏi ông:

Read the rest of this entry

BI KỊCH TRỊNH CÔNG SƠN

BI KỊCH TRỊNH CÔNG SƠN

4dummies.info | Ghita.vn | Gombi.vn | Soaica.net

Tôi gặp Trịnh Công Sơn vào năm 1958 tại Huế; lúc đó Sơn khoảng 17 tuổi và tôi 18 tuổi. Chúng tôi chơi với nhau vì cùng tâm hồn thi ca, và bởi vì lúc đó tôi chưa hề là họa sĩ.

Sơn thích thơ của tôi và đã phổ bài “Cuối cùng cho một tình yêu” năm đó. Trước đó, Trịnh Công Sơn đã viết “Ướt Mi”, “Thương một người” và “Nhìn những mùa Thu đi”. Ngôn ngữ của “Ướt Mi”, “Thương một người” và “Nhìn những mùa Thu đi” còn nhẹ nhàng, và còn có gì đó ảnh hưởng của Ðặng Thế Phong trong “Giọt Mưa Thu” hoặc “Buồn Tàn Thu” của Văn Cao – nhưng đến khi Sơn phổ nhạc bài thơ của tôi, nhạc của Sơn bắt đầu một chương khác, do ngôn ngữ của bài thơ lúc đó rất là mới. Tôi đã dùng những chữ “đói”, “mỏi” trong thơ, mà lúc này Sơn lại thích bài thơ đó.

Tuy nhiên theo tôi, bài Diễm Xưa của Sơn mới là mở đầu của một TCS hoàn toàn mới lạ và cực kỳ hấp dẫn trong nhạc trẻ, giới trẻ hồi đó.

Cuộc đời của Sơn là một bi kịch. Ba của Sơn mất lúc anh đang học ở Chasseloup Laubat – một trường dạy chương trình Pháp – và đang chuẩn bị thi bac thì Sơn phải bỏ học để về chịu tang ba.

Sơn rất giỏi thể thao. Anh tập 10 môn phối hợp rất được chú ý ở trường học. Sơn cũng giỏi về NhuÐạo và Boxing. Trong một buổi dợt với người em là Trịnh Quang Hà – anh đã bị một cú choàng vai, và bị tổn thương phổi rất nặng, nên phải bỏ cuộc, và nằm dưỡng bệnh hai năm. Nếu Sơn không bị những sự kiện đó, tôi nghĩ là Sơn sẽ đi học ở Paris và sẽ trở thành một tiến sĩ, một bác sĩ, một kỹ sư … chớ không phải là một nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Read the rest of this entry

Lời thề cỏ may

Lời thề cỏ may

Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc – tôi ngờ lời ai
Thưở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày
Quần em dệt kín bông may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời
Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?”
Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ … một khoảng trời pha lê

Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may …

(c)Phạm Công Trứ

Chăn trâu đốt lửa trên đồng

Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít, gió đông thì nhiều
Mải mê đuổi một cánh diều
Củ khoai cháy cả buổi chiều, thành tro.

DDB

“lồn đâu? đụ cái!”

“lồn đâu? đụ cái!”

Thơ hay cho ngày 8/3 của Hà Hải Cao

Đã lâu rồi ta thôi đối thoại,
hoặc, ra vẻ đối thoại:
“cơm xong chưa?”
“áo đã giặt rồi à”

Đã lâu rồi anh quên tặng quà,
em vẫn phải thơm bằng lọ nước hoa đã cạn hồi năm ngoái.
dường như cứ qua thời con gái.
người ta chả còn gì.

anh quên rồi bà cô bán hoa ly,
quên cả sở thích của em cuối tuần địu nhau xuống phố.
ta ngồi bên dốc nhỏ,
nhìn về dòng sông đang già.

anh quên tên những con đường mà ta đã đi qua.
đường anh nắm tay em,
đường anh hôn lên tóc,
cả con đường anh đưa em vào bụi cây thở dốc,
và con đường mà anh thề độc: “nếu hết thương em xe cán anh liền”

giờ này ta như hai cõi riêng.
em không biết anh đang ở đâu khi tay em chảy máu,
sẽ gọi ai khi trời nổi bão.
hay tìm nhau ở lúc chiều về.

giờ, chỉ thi thoảng em nghe:
“lồn đâu? đụ cái!”

(C)Hà Hải Cao

%d bloggers like this: