Viết tặng bản thân đang ngày một già đi…

Thời gian giống như một bánh xe, đông qua hè đến, quay tới quay lui, đi tới đi lui rồi vô tình mài phẳng sự sắc sảo của con người. Chớp mắt một cái đã bước vào tuổi trung niên, sự điên cuồng, phù phiếm của tuổi trẻ biến thành ly rượu, cô đọng lại thành quá khứ…

Thời niên thiếu, không hiểu nhân tình thế thái, mặc ý tùy tiện, vấn vương hồng trần, đã từng làm tổn thương người khác và cũng từng bị người khác tổn thương; tuổi trung niên, ra ngoài xông pha, vì miếng cơm manh áo bận bận rộn rộn, trong sự gập ghềnh khó khăn, dần dần học được cách trân trọng và kiên cường hơn; đợi đến khi dần dần già đi, trải qua khó dễ trăm điều, mới dần dần nhìn thấu nhân sinh, học cách từ bi, mưa gió bão bùng chỉ là chuyện nhỏ, đơn giản mới là đẹp nhất.

Càng già càng hiểu ra, càng thật càng thiệt thòi, càng tức giận càng hại bản thân. Con người vốn dĩ nóng nảy, nông nổi, quá nhiều người sống trong thế giới của bản thân, nghe không lọt tai lời nói của người khác, nếu bạn tức giận, ngay lập tức sẽ bị người khác nắm được yếu điểm. Con người vốn dĩ hư vinh, nghe không vào những đánh giá chê bai, nếu không biết thay đổi, không khéo léo, tùy tiện đi đánh giá người khác, vậy thì thứ bạn nhận lại được cuối cùng sẽ chỉ là sự không vui.

Read the rest of this entry

Làm dịch vụ thì “khách hàng luôn đúng”

NGUYÊN TẮC “KHÁCH HÀNG LUÔN ĐÚNG” TRONG NGÀNH DỊCH VỤ

Một bạn chụp đoạn đối thoại với khách lên than thở, cô giáo vô thả comment “Làm dịch vụ thì khách hàng luôn đúng. Chụp cmt của khách lên bỉ bôi thì càng sai hơn”.

Tại sao lại thế? Vì đầu tiên, các em cần hiểu chữ “đúng và sai” ở đây theo nghĩa “có lợi và có hại”, chứ không phải theo nghĩa “bên nào đúng”.

Thế này nhé.

Read the rest of this entry

Vòng tròn của niềm tin

Vòng tròn của niềm tin

Người cuối cùng phát biểu trên sân khấu lễ trao giải Oscar ngày hôm qua, là một nhà tài phiệt.

Hôm nay, trên các mặt báo khắp thế giới, sẽ là những lời ca ngợi dành cho Ký sinh trùng (Parasite) của đạo diễn Bong Joon-ho, tác phẩm vừa đoạt giải Oscar cho Phim xuất sắc nhất. Tôi cũng muốn ca ngợi Parasite và Bong Joon-ho: bản thân tôi suốt những năm qua đã không tiếc công thuyết phục bạn bè bỏ thời gian ra mà xem lấy một bộ phim của Bong, dù là The Host, Snowpiercer hay Okja.

Nhưng tôi sẽ dành bài viết này để nói về một người khác. Người có lời cảm ơn khán giả cuối cùng trên sân khấu của Oscar, khi Parasite đoạt giải, là một tài phiệt họ Lee. Đó là Miky Lee, phó chủ tịch tập đoàn CJ, nhà sản xuất của phim.

Sự thành công của điện ảnh Hàn Quốc, chưa bao giờ là chuyện riêng của những người nghệ sĩ như Bong Joon-ho hay Song Kang-ho. Đó là câu chuyện về một hạ tầng quốc gia dành cho văn hóa-giải trí mà những người Hàn Quốc đã xây dựng suốt 20 năm.

Bà Lee là cháu nội của Lee Byung-chul, nhà sáng lập của Samsung và cháu gọi Lee Kun-hee, chủ tịch đương thời của Samsung bằng chú. Anh em bà lãnh đạo CJ từ khi tập đoàn này tách ra khỏi Samsung. Tức là bà xuất thân trong một gia đình làm công nghiệp, và từ lúc sinh ra chỉ cần làm công nghiệp thôi đã giàu lắm rồi.

Read the rest of this entry

Nắm cửa tròn có thể giết người? Tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy.

Nắm cửa tròn có thể giết người? Tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy.

4dummies.info | Beooi.com | Gombi.vn | Soaica.net |Ghita.vn

 

Tăng Cường Miễn Dịch Tinh Thần

Tăng Cường Miễn Dịch Tinh Thần

Trong thời điểm hãi hùng rối loạn tâm can về dịch bệnh, vẫn có một chốn đi về tĩnh lặng, an nhiên, đấy là sách. Ngồi yên trong thư phòng, nhâm nhi một chén trà nồng, buông bỏ mọi ưu phiền ngoài đời, đắm mình trong những dòng chữ là một sự hưởng thụ tuyệt vời nhất và là cách miễn dịch tịnh lặng dễ dàng. Trong thời gian lão PP bị ca nương giam lỏng ở nhà vào thời điểm này cũng là lúc lão đắm chìm trong sách nhiều nhất suốt mười mấy năm qua.

Bất giác bắt gặp trên mạng một hình ảnh giống lão, nhưng còn thánh thiện hơn lão vạn lần. Một chàng trai trẻ nhiễm bệnh nằm chăm chú đọc sách trên giường bệnh tại bệnh viện lưu động ở Trung tâm Triển lãm và Hội nghị Quốc tế Vũ Hán.

Trong khi dịch bệnh như ác quỷ đang hoành hành, bầu trời Vũ Hán mây xám bao trùm, xung quanh anh, mọi người vội vã đi lại, sự lo lắng sợ hãi tràn ngập không gian, tất cả tâm tư của mọi người đều tập trung vào một điểm đó là dịch bệnh. Nhưng, chàng trai với nét mặt bình thản, tịch tâm, vững vàng, vẫn chăm chú vào những con chữ, anh ta hầu như quên bẵng đi mình đang nhiễm bệnh nguy kịch, quên đi ma bệnh hung ác đang giang rộng nanh vuốt trước mặt anh và thần chết đang lăm le rình rập trước cửa mạng sống của anh. Sự khác biệt giữa anh và hoàn cảnh xung quanh tạo ra một bức tranh phản nghịch bi hùng đầy thi vị. Giữa cái sống và cái chết, giữa sợ sệt run rẫy và điềm tĩnh hiên ngang. Sự hưởng thụ con chữ hiện rõ trên khuôn mặt anh càng như một tia nắng xuân xuyên qua trời đông ảm đạm, như tia hy vọng le lói ở phía cuối đường hầm của sinh mệnh.

Read the rest of this entry

Ai là chủ của cái tay vịn giữa hai người ngồi cạnh nhau trên máy bay hoặc trên tàu?

Ai là chủ của cái tay vịn giữa hai người ngồi cạnh nhau trên máy bay hoặc trên tàu?

Trả lời bởi Jack Evans.

Tôi không biết trên tàu thì như thế nào nhưng trên máy bay thì tôi có thể nói cho bạn một luật bất thành văn về chỗ ngồi.

Đây là một hàng ghế của một máy bay tiêu chuẩn có 3 chỗ. (ảnh)

Chỗ ngồi cạnh cửa sổ có quyền được tựa đầu và quyền ưu tiên được nhìn thế giới bên ngoài, rõ quá còn gì. Chỗ ngồi này thì hết sảy cho các chuyến bay dài vì bạn có thể đi ngủ bằng cách chêm một cái gối ở góc và lãng đãng nhìn mây trôi. Người ngồi cạnh cửa sổ được hưởng những cái đó.

Read the rest of this entry

Có điều gì tôi cần biết trước khi mua một bộ suit?

Câu hỏi: Có điều gì tôi cần biết trước khi mua một bộ suit?

Trả lời: Christian Barker

Quy tắc đầu tiên và duy nhất: Đừng có mà mua một bộ suit đen. Dù cho lão Domhnall O’Huiginb có nói gì với các bạn đi chăng nữa, tôi vẫn khẩn thiết cầu xin các bạn hãy bỏ qua ý định mua một bộ suit đen đi. ĐỪNG. BAO. GIỜ.

Vậy nên chọn màu nào thay thế? Với tôi màu xám hoặc xanh Navy đều rất ổn. Xem Jame Bond lịch lãm như thế nào trong bức ảnh dưới đây đi. Còn màu đen à. Nhớ cho kĩ đây: Trong một bộ suit đen, các bạn sẽ không giống như Đặc vụ Smiths trong The Matrix, hay Will Smith trong Men in Black, hay là Harvey Keitel trong Reservoir Dogs. Các bạn sẽ trông như một gã ất ơ làm công việc khâm liệm tử thi hay là bằng hữu của một người quá cố nào đó vừa mới qua đời xong thôi. Nếu may mắn có được một thân hình lực lưỡng, các bạn sẽ trông như một gã bảo vệ vai u thịt bắp trong bộ suit đen.

Biết tại sao không? Chiếc áo sơ mi duy nhất hợp với bộ suit đen sẽ phải là một chiếc áo sơ mi trắng. Chiếc cà vạt duy nhất hợp với bộ đồ này sẽ phải là một chiếc cà vạt đen. Như các bạn thấy đấy. Tẻ nhạt và không có điểm nhấn.

Thêm nữa, gàu và bụi sẽ dễ dàng bị phát hiện trên một bộ suit đen. Những lọn tóc vàng và xơ cũng sẽ dễ dàng bám dính trên phần áo.

Tôi xin được nhấn mạnh, đừng có mua một bộ suit màu đen. Nếu phải tham dự một sự kiện gì đó sang trọng, hãy sử dụng màu Midnight Blue.

Link: https://qr.ae/TD7KI7

(c) Quora Việt Nam!

4dummies.info | Beooi.com | Soaica.net | Gombi.vn

Người tự tin sẽ hành động như thế nào?

Người tự tin sẽ hành động như thế nào?

1. Bạn có phong thái điềm đạm, khuôn mặt biểu cảm thoải mái và ngôn ngữ cơ thể cởi mở.

2. Bạn lắng nghe nhiều hơn là nói

3. Bạn hiểu rõ sự khác biệt giữa tính quyết đoán, chắc chắn với sự kiêu ngạo.

4. Bạn không tuyệt vọng với việc chứng tỏ bản thân trong 1 tập thể. Bạn không cảm thấy cần thiết phải nói mọi lúc.

5. Trong khi nói chuyện, bạn không vội vàng, chực chờ để được nói. Bạn không ngắt lời. Bạn đợi đến lượt của mình.

6. Bạn không hoảng loạn khi bị ai đó lạm dụng, thay vào đó bạn sẽ phản ứng, gây hấn lại 1 cách quyết đoán và có kiểm soát.

7. Bạn giao tiếp bằng ánh mắt thường xuyên.

8. Bạn có khả năng để tự cười bản thân trước mặt người khác.

9. Bạn không chần chừ để xin lỗi khi bạn mắc lỗi. Bạn chịu trách nhiệm.

10. Bạn biết khi nào cần phải nói “ không”. Bạn nói theo cách lịch sự nhưng chắc chắn.

11. Bạn không tìm kiếm sự công nhận của người khác khi bạn biết điều mình làm và nói là đúng.

(c) Naveen N

4dummies.info | Beooi.com | Gombi.vn | Soaica.net

Mấy người có IQ cao học theo kiểu nào vậy?

Mấy người có IQ cao học theo kiểu nào vậy?

Q : Mấy người có IQ cao học theo kiểu nào vậy?

A : Jeffrey Robinson, IQ 160

Hồi đại học, tôi đọc về thời còn đi học của Isaac Asimov, tác giả yêu thích của tôi. Ông tiết lộ rằng mình luôn dành tuần đầu tiên của học kỳ để đọc HẾT TOÀN BỘ giáo trình, đọc tất tần tật đúng nghĩa đen. Và trong khi các bạn học vẫn còn đang mê mải với những buổi gặp mặt và tiệc tùng, ông cô lập với thế giới bên ngoài và chỉ tập trung vào mỗi việc đọc mà thôi. Tôi đã quyết định làm thử theo cách đó. Tôi đọc tất cả những giáo trình có trong học kỳ. Có rất rất nhiều chỗ tôi không hiểu và phần lớn thời gian tôi không khác gì chó xem bản đồ. Tôi không biết được cái gì là quan trọng, cái gì không, và trong quá trình đọc tôi cũng lúc được lúc không rút ra được một điều gì đó.

Và sau đó chuyện không ngờ đã xảy ra. Khi tôi ngồi lớp nghe giảng… tôi nhận ra mình hiểu bài nhiều hơn hẳn so với các bạn cùng lứa. Mọi người nghĩ tôi là một thiên tài, nhưng thực tế chỉ là tôi đã đọc trước. Hầu hết các sinh viên đều đợi cho đến SAU các bài giảng mới dò dẫm đọc giáo trình vì phần lớn những gì họ nghe được đã trôi tuột đi đâu. Vậy là bằng cách nào đó, có lẽ do việc đọc, tôi đã hiểu nhiều hơn. Giống như là tôi đã mò được sợi dây liên kết nối những lời giảng của giảng viên với những gì tôi đã đọc, dù lúc đọc trước tôi chẳng hiểu gì. Đôi khi tôi còn có thể nhìn ra được điều mà giảng viên định hướng tới, rồi làm thế nào mà chương hiện tại lại dẫn đến chương tiếp theo. Trong lớp lịch sử, tôi có thể nhìn ra được sự kiện này sẽ dẫn đến sự kiện kế tiếp như nào trong khi các bạn cùng lớp của tôi thì hoàn toàn mù mờ.

Trong khi hầu hết bọn họ phải vật lộn, mất phương hướng và hoang mang, với tôi thì việc học, về cơ bản, chỉ là ôn tập lại. Tôi nhận ra mình có thể bật ra những câu hỏi thông minh hơn, và nhìn ra được nhiều ý nghĩa hơn trong những lời của giáo sư hướng dẫn. Và thực tế là, nhiều bài giảng chỉ là cuộc trao đổi giữa giáo sư và tôi, ngồi hàng ghế đầu, trong khi những người khác lắng nghe, thường bối rối và mông lung (họ thường là những ‘người thứ ba’ bất đắc dĩ của ‘các cuộc nói chuyện tình cờ’). Giáo sư thấy rất hài lòng với việc CÓ ĐỨA ‘hiểu bài’.

Sau đó, học kỳ nào tôi cũng làm theo cách học này.

Read the rest of this entry

Cảnh giới cao nhất của thông minh ấy là…

Cảnh giới cao nhất của sự khôn khéo trong kinh doanh là gì?

(đây là trả lời của một công ty mà Steve Jobs cũng là người đã học nhiều từ họ về làm trải nghiệm)

Mỗi lần sang Đức, tôi đều ở lại một khách sạn đơn giản sạch sẽ, bên cạnh quầy tiếp tân ở đại sảnh luôn có kê một chiếc bàn nhỏ, trên bàn luôn có sẵn nước chanh và những chiếc ly dùng một lần, cung cấp cho khách hàng sử dụng miễn phí. Buổi sáng còn có cà phê, sữa nóng và những chiếc bánh sừng bò vừa mới ra lò cho khách hàng dậy muộn, không kịp ăn buffet mà phải vội vội vàng vàng đi ngay.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: