Category Archives: Chất chã

nhắn lại với mấy em trẻ mới đi làm.

…nhắn lại với mấy em trẻ mới đi làm

4dummies.info | gombi.vn

 

1. Vào công ty, việc đầu tiên cần học là làm quen với mấy chuyện rót nước, lau bàn, xách giấy tờ đi ký, photocopy, dùng máy fax. Không quen thì phải tập nha, vì đó là những việc cơ bản mà bất kỳ ai tham gia đời sống văn phòng cũng phải biết làm và bắt đầu làm. Không phải ai đì mình khi giao cho mình những việc đó đâu, chẳng qua là vì em nhỏ nhất thì chịu khó mà làm. Hãy học cách chăm sóc cho người khác, quan sát nét mặt của họ để coi lúc nào nên nói cái gì, sau này có lợi cho chính mình chứ không ai.

2. Đừng nghĩ bằng cấp của mình là ngon lắm. Trong công ty có nhiều người không có tấm bằng đại học nhưng đi làm đã 10 năm, kinh nghiệm chắc phải gấp 100 lần mấy em. Lý thuyết được học, đơn thuần là lý thuyết, thực tế rất khác, nhưng, nếu có lý thuyết tốt mà thêm thực tiễn giỏi thì mình sẽ tiến rất nhanh, nên khi ra trường đã có một đầu lý thuyết thì phải học thực tiễn từ các anh chị đi trước.

3. Đừng bao giờ ngồi đó, thấy cấp trên của mình làm không đúng những gì mình học lý thuyết trong trường rồi chửi rằng sếp ngu, dựa vào quan hệ để lên làm sếp. Họ có thể ngu, nhưng họ lại làm sếp của mình. Mình chấp nhận làm cấp dưới của họ thì có nghĩa là… mình ngu hơn họ. Ở đời, muốn học thì dù đứng đối diện ai cũng có điểm tốt để học, tập nhìn mặt tích cực của một người và học hỏi từ đó đi.

4. Đừng thấy sếp suốt ngày đi nhậu, đi tiếp khách, đi xa còn mình thì cấm đầu vào việc ở nhà rồi cho rằng họ sướng, mình khổ. Không đâu, đi nhậu là một kỹ năng mềm mà không phải ai cũng học được đâu. Dù thực tế rất buồn và nghe rất chán nản, nhưng hợp đồng được ký trên bàn làm nhậu và trên giường nhiều hơn bàn làm việc.

Read the rest of this entry

…vứt mẹ cái tư duy khởi nghiệp (tát-ắp) ra khỏi đầu…

…vứt mẹ cái tư duy khởi nghiệp (tát-ắp) ra khỏi đầu…

Sau này anh Bảy dạy con, hẳn anh Bảy sẽ khuyên nó, vứt mẹ cái tư duy khởi nghiệp (tát-ắp) ra khỏi đầu, ngay khi vừa rời trường đại học.

Trẻ nứt mắt đã mộng khởi nghiệp, mộng làm ông nọ bà kia chỉ tay năm ngón, là vứt.

Anh Bảy cho rằng, nhồi nhét tư duy khởi nghiệp cho thanh thiếu niên là một hướng đi sai lầm của những người có trọng trách.

***

Có, chứ không phải là không. Nhưng rất ít, người mà vừa rời ghế nhà trường đã khởi nghiệp thành công. Những người này, hoặc giỏi xuất chúng, hoặc bệ đỡ rất tốt, hoặc thậm chí liều mạng, thậm chí gian xảo để khởi nghiệp.

Còn lại, đa phần thất bại ê chề.

Lớp đại học của anh Bảy, những đứa học khá sau khi ra trường, đều tinh tướng thành lập doanh nghiệp riêng. Giờ, anh Bảy đánh giá chúng thất bại. Và rất đáng tiếc với trí tuệ và học vấn của chúng.

***

Khởi nghiệp trong tư duy của anh Bảy, là tìm cho được một môi trường mà ở đó ta được làm việc thực sự, được học tập thực sự.

Và quan trọng nhất trong tư duy khởi nghiệp của anh Bảy, là phải tìm cho được sư phụ. Cuộc đời này không có chỗ cho kẻ vừa nứt mắt đã tự cao tự đại, mới chỉ dăm ba kiến thức giáo khoa vớ vẩn đã tính chuyện ăn trên ngồi trốc thiên hạ. Cần phải tìm sư phụ để học, để được làm việc, để được phê bình, để được khích lệ, và thậm chí để được nhẫn nhục.

Anh cần phải làm một nhân viên tốt, trước khi tính chuyện làm một ông chủ giỏi.

Anh cần phải làm một binh lính tốt, trước khi tính chuyện làm một tướng quân bách chiến bách thắng.

Và quan trọng nhất, anh cần phải biết cống hiến cho cộng đồng, trước khi mong đợi cộng đồng đối xử tốt với anh.

Read the rest of this entry

Chán

Chán!

Một sáng thức dậy bỗng thấy chán.
Chán đến văn phòng. Làm đi làm lại một việc mãi chả có gì mới. Mất động lực.
Chán giao du. Gặp đi gặp lại từng ấy con người, từng ấy câu chuyện. Nhạt.
Chán chạy thể dục. Từng ấy cung đường, lặp đi lặp lại. Boring.
Con người là động vật cấp cao phức tạp nhất giải ngân hà. Họ đi lý giải người khác. Nhưng có những lúc họ không thể lý giải nổi cái sự chán bỗng xuất hiện của họ. Không có việc gì để làm, không có ai để giao du chán đã đành. Nhưng ngay cả khi mọi thứ đang bình thường tốt đẹp cái sự chán vẫn bỗng dưng xuất hiện.

Giống nhau là ai cũng có lúc thấy chán. Nhưng khác nhau về cách phản ứng khi cảm giác chán xâm chiếm. Giữ được động lực & năng lượng những lúc thấy chán đời nhất là những giây phút cực kỳ đáng kể.

Khi có cảm hứng mọi rào cản đểu trở nên rơm rác hết. Nhưng khổ lắm, cảm hứng là thứ cảm xúc xa xỉ chỉ đến với ta một cách dè xẻn. Chán đến với ta hào phóng hơn nhiều. Sống & làm việc bình thường với chán mới là cuộc sống đời thường. Điều này không chỉ đúng với 99% nhân loại, mà còn đúng với 1% phần còn lại.

Cuộc đời của các vĩ nhân cũng vậy, chẳng có gì đáng kể trừ một vài khoảnh khắc vĩ đại. Socrates có thể thi thoảng cũng đi ăn tiệc, và rất có thể đã vui vẻ chuyện trò với môn đệ trong khi chờ liều thuốc tự tử ngấm vào người, nhưng phần lớn đời mình ông sống trong lặng lẽ với vợ là Xanthippe, buổi chiều thì đi dạo và có thể cũng gặp dăm ba người bạn trên đường tản bộ. Người ta kể rằng suốt đời mình, Kant – triết gia vĩ đại – chưa bao giờ đi quá 10 dặm ra khỏi làng Konigsberg. Darwin – cha đẻ thuyết tiến hóa – sau khi chu du vòng quanh thế giới, sống phần đời còn lại quanh quẩn trong nhà. Marx, sau khi khuấy động vài cuộc cách mạng, quyết định dành những năm tháng còn lại đi làm ở một nơi yên tĩnh là Bảo tàng Anh quốc.
(Nguồn: blog Chiep Esetorial)

Thỉnh thoảng ngủ dậy thấy chán? không muốn nhích mông ra khỏi giường? Đó là một cuộc sống như nó vốn có.

Thích những anh chị pro. Họ trông không hề đáng chán ngay cả khi trong lòng họ đang rất chán.

A nice week ahead for all!

(c)Mr. BrandSon

Chuyện chị em lựa chọn…

Chuyện chị em lựa chọn…

Đứa bạn thân, là nữ, năm nay ngoài ba mươi, không có nhu cầu cưới sinh, mắc chứng sợ em bé vì ồn ào và không thích chăm con, chỉ thích làm kiếm nhiều tiền đi du lịch. Suốt ngày bị mấy bà cô trong công ty nhìn bằng ánh mắt thương xót, theo kiểu gái già hết thời mẹ nó rồi, còn không ai cưới rồi đẻ con đi. Có lần mấy bà cô cũng túm tụm nói sau lưng, nó nghe, quay qua cười nửa miệng, mấy chị thấy hạnh phúc khi làm osin cho chồng cho con mấy chị thì cứ làm, em thấy vui khi đi khắp nơi thì cứ để em vui, đừng chỉa mõ vào cuộc sống người khác. Mấy bà cô đơ mẹ nó vài giây rồi cắm mặt im lặng, từ đó hết dám nói năng gì sau lưng nó.

Con bạn khác, đam mê của nó là vẽ nhưng không phải vẽ trên giấy mà là vẽ trên cơ thể người ta, gọi mẹ nó là xăm mình đó. Xong nó đi học nghề xăm, về mở tiệm làm đàng hoàng. Ba má nó lúc đầu cũng chả chịu, nhưng rồi nó thuyết phục mãi cũng cho vì thương con. Chỉ sợ một cái là mấy con mẹ hàng xóm, thấy nó xăm mình thì bắt đầu xầm xì, bàn tán đủ thứ chuyện là con này mất dạy, con này gái hư, con này làm gái giang hồ. Tính con nhỏ nóng, đang định rủ mình qua gõ cửa mấy con mẹ rảnh háng đó để chửi, chưa kịp làm thì má của con nhỏ đã ra tay trước, “Con tui nó xăm mình nhưng làm ăn đàng hoàng lương thiện, ngoan ngoãn lễ phép, mấy bà bớt rãnh lo chuyện bao đồng, để dành hơi để trút hơi thở cuối cùng đi.” Nó về ôm má, vừa mừng mà chảy nước mắt, mình thì nhận má nó làm thần tượng, gắt vãi đái, thích dã man.

Chị bạn mình, làm mẹ đơn thân, người xăm mình, tóc cắt ngắn như con trai, lúc thì nhuộm đỏ, lúc buồn nhuộm xanh. Bà chị nhất quyết đòi li dị khi phát hiện ra thằng chồng lăng nhăng bên ngoài, bả kêu, gì thì gì chứ đàn ông đã phản bội thì vứt, đéo dùng được nữa em ạ. Bà chị chịu tiếng đời kinh khủng. Nào là đàn bà trắc nết, bỏ chồng, nào là nhìn nó ăn chơi, tóc tai như vậy nên thằng chồng mới bỏ, gái đứa như nó giờ ôm con nuôi là đúng rồi. Mình hỏi bà chị có khó chịu không với mấy lời kia, bả kêu khó chịu mẹ gì, giờ chị thấy vui, con chị vui, nhà chị vui là được rồi, mấy con mẹ kia có nuôi mình ngày đéo nào đâu mà mình phải bận tâm tới nó.

Read the rest of this entry

Lời thề cỏ may

Lời thề cỏ may

Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc – tôi ngờ lời ai
Thưở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày
Quần em dệt kín bông may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời
Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?”
Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ … một khoảng trời pha lê

Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may …

(c)Phạm Công Trứ

Có những chuyện, bây giờ không làm…

Có những chuyện, bây giờ không làm, sau này có muốn cũng không làm được

Khi bạn 20 tuổi, bạn có thể mua được món đồ chơi mà năm 10 tuổi bạn không thể mua được, nhưng đã không còn cảm giác vui sướng như hồi đó nữa.

Khi 30 tuổi, bạn đã đủ dũng cảm để theo đuổi cô gái mà năm 20 tuổi bạn không dám theo đuổi, nhưng cô gái ấy đã thành vợ người ta được nhiều năm rồi.

Khi bạn 40 tuổi, bạn muốn tiếp tục mối quan hệ với đám bạn năm 30 tuổi bạn trót bỏ quên, nhưng chợt nhận ra đã mất liên lạc nhiều năm lắm rồi…

Khi bạn 50 tuổi, bạn làm ra nhiều tiền như bạn mong muốn lúc 40 tuổi, nhưng chợt nhận ra sức khoẻ đã không còn như trước…

Cuộc đời là vậy đấy, bỏ lỡ rồi thì không tìm lại được đâu.
Có những chuyện, bây giờ không làm, sau này có muốn cũng không làm được…

(c)Sưu Tầm

Khổ có thể giúp một người trưởng thành

Khổ có thể giúp một người trưởng thành

Trong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay ngân hàng tới 20 tỷ, cuộc sống của họ thực sự đang rất khốn đốn. Một người đi chiếc xe Volkswagen 500 triệu, nhưng họ có thể đang nợ ngân hàng tới 2 tỷ đồng, cũng đang ở trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.

Một người đi chiếc xe đạp điện 6 triệu, nhưng họ vẫn có 60 triệu gửi ngân hàng. Họ sống một cuộc sống an nhàn.

Lúc 3 người gặp nhau ở trên đường, người đi xe đạp điện ngưỡng mộ người lái xe Volkswagen, người lái xe Volkswagen ngưỡng mộ người lái xe Mercedes-Benz, người lái xe Mercedes-Benz lại mong muốn có được cuộc sống như người đi xe đạp điện.

Đây chính là thực tại trong xã hội, ai cũng có thể trở thành nô lệ của đồng tiền, nô lệ của cuộc sống!

Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.

Read the rest of this entry

Dặn các bạn nữ: Câu cửa miệng của những tay săn gái..

Dặn các bạn nữ: Câu cửa miệng của những tay săn gái..

Ngày xưa học trò của mình có một tay săn gái số dzách, câu cửa miệng khi vừa làm quen với gái đều là: “Anh đã có vợ con, anh rất yêu vợ con, anh rất trách nhiệm với gia đình…” Để mọi cô gái đều nghĩ, anh ấy là người đàn ông tử tế! Các cô chỉ quen cảnh giác đề phòng với những anh giấu vợ đi tán tỉnh!

Cho nên sau khi chân thành không giấu giếm gia cảnh yêu vợ thương con, anh ấy sẽ “xuống sề” mấy câu này:

Read the rest of this entry

…vài bí quyết để cho các em đi phỏng vấn dễ dàng thành công hơn

…vài bí quyết để cho các em đi phỏng vấn dễ dàng thành công hơn

Thỉnh thoảng, ngồi phỏng vấn lại mấy em nhỏ nhỏ mới bắt đầu đi xin việc, lại làm nhớ về lúc hồi xưa, khi còn trinh, đi phỏng vấn lần đầu, cũng thật nhiều kỷ niệm.

Lúc đó được hỏi tại sao em đi làm, cũng bày đặt trả lời theo kiểu thảo mai, dạ em cần công việc đầu tiên để có kinh nghiệm nhiều hơn trong cuộc sống. Anh phỏng vấn lúc đó kêu vậy không cần tiền hả, lương anh xài giùm cho nha. Cái hơi quê, nói dạ nhưng mà em cũng cần tiền. Ảnh kêu, vậy cứ nói cần tiền cho lành, ai cũng đi làm vì tiền trang trải cuộc sống, không sao.

Tới giờ vẫn nhớ câu chuyện này của ảnh dù lần đó đi phỏng vấn xong không được nhận.

Sẵn đây, xin chia sẻ vài bí quyết để cho các em đi phỏng vấn dễ dàng thành công hơn:

Read the rest of this entry

Tại sao?

Tại sao?

– Tại sao ngày 1/6, ở nhiều nơi, chỉ có học sinh giỏi được nhận quà. Còn các học sinh trung bình hoặc yếu thì không phải là thiếu nhi?
– Tại sao những người vượt đèn đỏ biết thừa là khi lao vào dòng đèn xanh, sẽ khó đi hơn cho bản thân họ và người khác, mà họ vẫn đi?
– Tại sao người ta thích chụp ảnh lưu niệm với cảnh sát nước ngoài mà ít người làm điều tương tự với CSGT nước mình?
– Tại sao khi đi ăn cỗ, phụ nữ thường bị đẩy ra mâm riêng hoặc ngồi cùng với trẻ con mà rất ít khi được ngồi cạnh chồng hoặc người yêu?
– Tại sao tỉ lệ học sinh giỏi của chúng ta rất cao, nền giáo dục được một số tổ chức giáo dục quốc tế cho là tốt, mà chúng ta vẫn ớn nền giáo dục ấy đến tận cổ?
– Tại sao khi đàn ông Tây rửa bát thì được coi là chiều vợ hoặc là đàn ông văn minh, còn đàn ông mình làm thế thì bị coi là sợ vợ?
– Tại sao đến tối mịt rồi mà các anh thanh niên hoặc ông trung niên vẫn ngồi nhậu ở quán mà không thích về nhà, vậy người phụ nữ và con cái họ ra sao?
– Tại sao khi rót rượu, không một ai hỏi người được rót là “có thể uống được nữa không, tôi sẽ rót”, mà cứ chỉ thúc người ta uống, chẳng thèm quan tâm đến việc người đó sau đó có xỉn hoặc ra về tai nạn hay không?
– Tại sao ở một số bãi biển miền trong, phụ nữ xuống tắm biển vẫn mặc cả quần áo?

(c)Nhà báo Anh Ngọc

%d bloggers like this: