Category Archives: Chất chã

Người tự tin sẽ hành động như thế nào?

Người tự tin sẽ hành động như thế nào?

1. Bạn có phong thái điềm đạm, khuôn mặt biểu cảm thoải mái và ngôn ngữ cơ thể cởi mở.

2. Bạn lắng nghe nhiều hơn là nói

3. Bạn hiểu rõ sự khác biệt giữa tính quyết đoán, chắc chắn với sự kiêu ngạo.

4. Bạn không tuyệt vọng với việc chứng tỏ bản thân trong 1 tập thể. Bạn không cảm thấy cần thiết phải nói mọi lúc.

5. Trong khi nói chuyện, bạn không vội vàng, chực chờ để được nói. Bạn không ngắt lời. Bạn đợi đến lượt của mình.

6. Bạn không hoảng loạn khi bị ai đó lạm dụng, thay vào đó bạn sẽ phản ứng, gây hấn lại 1 cách quyết đoán và có kiểm soát.

7. Bạn giao tiếp bằng ánh mắt thường xuyên.

8. Bạn có khả năng để tự cười bản thân trước mặt người khác.

9. Bạn không chần chừ để xin lỗi khi bạn mắc lỗi. Bạn chịu trách nhiệm.

10. Bạn biết khi nào cần phải nói “ không”. Bạn nói theo cách lịch sự nhưng chắc chắn.

11. Bạn không tìm kiếm sự công nhận của người khác khi bạn biết điều mình làm và nói là đúng.

(c) Naveen N

4dummies.info | Beooi.com | Gombi.vn | Soaica.net

Tại sao nhiều cá nhân có IQ cao nhưng cuối cùng họ vẫn thất bại?

Q: Tại sao nhiều cá nhân có IQ cao nhưng cuối cùng họ vẫn thất bại?

————————

A: Hector Quintanilla, nhà sáng lập DigitalAgeEducation.com

Đây là cá hổ kình.

1 loài động vật có vú cực kì mạnh mẽ.

Nó có tiếng tăm tới nỗi mà người ta gọi nó là “Cá voi sát thủ”.

Nhiều tài liệu ghi nhận rằng cá voi sát thủ có thể giết chết cả những con cá mập trắng lớn.

Tuy nhiên, dù nó có mạnh mẽ đến đâu, thì loài vật này hoàn toàn bất lực bên ngoài môi trường sống tự nhiên của chúng.

Theo cách tương tự, những người có IQ cao cố gắng hoạt động bên ngoài các lĩnh vực không phù hợp với tài năng của họ, rồi thất bại. Việc này cũng giống như 1 con cá voi sát thủ cố gắng chạy bộ trên bờ biển vậy.

• Shakespeare là 1 nhà văn thiên tài, KHÔNG phải hoạ sĩ.

• Michelangelo là 1 thợ điêu khắc thiên tài, KHÔNG phải nhạc sĩ.

• Beethoven là 1 nhà soạn nhạc thiên tài, KHÔNG phải kỹ sư.

• Newton là 1 nhà vật lý học thiên tài, KHÔNG phải diễn viên.

• Còn bạn thì sao? Tài năng của bạn thuộc lĩnh vực nào?

Bạn có đang bơi trong môi trường sống tự nhiên hay là sẽ chết vì cố gắng trở thành 1 ai đó không phải chính mình?

Nguồn: qr.ae/TVYv4x

(c)Quora Việt Nam!

4dummies.info | Gombi.vn | Beooi.com | Soaica.net

Tại sao những người giàu vẫn làm việc sau khi đã trở nên giàu có? Tại sao họ không hưởng thụ tài sản của mình thôi?

Tại sao những người giàu vẫn làm việc sau khi đã trở nên giàu có? Tại sao họ không hưởng thụ tài sản của mình thôi?

Trả lời bởi Anabela Alamo, từng là nhân viên công tác xã hội.

Do môi trường họ sống

Vây xung quanh người giàu không phải là những người bình thường như chúng ta, họ dành hầu hết thời gian của mình bên cạnh những người dư dả khác.

Những người này không giống chúng ta, ta làm việc vì đồng lương và chỉ hy vọng ngày nào đó mình sẽ tậu được một căn nhà to hay là một chiếc xe thôi. Thay vào đó, ở xung quanh họ là những người có rất nhiều của cải, tài nguyên để tiêu xài, những kỹ năng để kinh doanh, khả năng tập hợp nhóm và xây dựng một thứ gì đó to lớn.

Người sung túc không vui chơi bởi họ chán rồi. Họ đã có trải nghiệm về tất cả những thứ xa xỉ đắt đỏ, như sắm một căn nhà to bự, ô tô đắt tiền, đồng hồ, vân vân, và những thứ vật chất này không gây ấn tượng cho ai mấy sau một khoảng thời gian ta sở hữu.

Read the rest of this entry

CÁC MỐI QUAN HỆ CỦA CHÚNG TA ĐỔ VỠ BỞI PHẦN LỚN MỌI NGƯỜI GIAO TIẾP VỚI NHAU NHƯ THẾ NÀY

CÁC MỐI QUAN HỆ CỦA CHÚNG TA ĐỔ VỠ BỞI PHẦN LỚN MỌI NGƯỜI GIAO TIẾP VỚI NHAU NHƯ THẾ NÀY.

Tác giả: Nicolas Cole

Bài ngắn nhưng quan trọng.

Nếu bạn để ý kỹ, trọng tâm phần lớn mọi cuộc đối thoại đều xoay quanh một cá nhân.

Gọi người bắt chuyện là A

Một người hoạt ngôn nào đó là B.

Và khi người B tiếp nhận cuộc trò chuyện, thay vì đưa ra những câu hỏi ngược lại cho A, họ chỉ trao đi những lời nhận định về chủ đề mà cả hai đang nói tới.

Read the rest of this entry

Body Shaming

Body shaming là thứ tồi tệ và hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng Ồ có sao đâu, tôi chả ác ý gì.

Mình ví dụ luôn chính mình, béo và hói, đương nhiên là già nữa (càng già càng béo càng hói). Và các bạn ngày đéo nào cũng vào nhắc mình điều đấy. Đọc comment mà xem, dưới tất cả các câu chuyện liên quan đến ngoại hình của mình, thì số comment hỉ hả nói mình béo và hói của các bạn lúc nào cũng từ 50% trở lên.

Dễ hiểu, các bạn sẽ đến chỗ làm, chỗ học, và xả hàng đống nhận xét về ngoại hình người khác một cách thản nhiên.

Bạn sẽ gọi người khác bằng biệt danh mang tính định hình: Hoàng béo, Toán xồm, My móm, Huyền gù, Thịnh sứt, Tùng toét, Lan chồn (vì bạn ấy chả may có mùi cơ thể hơi nồng nàn), Phương phệ,. Thậm chí độc ác hơn, như Tiến thọt, Hoa chột, Lâm chín ngón, Chiến sẹo – tức là những ngoại hiệu xoáy vào vết thương bẩm sinh hoặc tai nạn của người ta.

Bạn sẽ cười hô hố khi một người béo mặc đồ hơi bó sát, và mỉa mai khi một người gày xỏ chân vào một đôi giày quá khổ.

Bạn sẽ ăn uống vui vẻ, rồi quay sang mấy người thừa cân nói, Ăn đi ăn mạnh lên, béo thì cũng béo rồi. Hoặc ngược lại với những người gày gò, Mày sướng nhỉ, ăn bao nhiêu mà đi đâu hết ấy, chả bù cho tao (ý là tạo đẹp vkl ra bao nhiêu công tập luyện chứ đéo đùa đâu).

Bạn sẽ chào người ta bằng một câu đéo liên quan như là, Ô đi đâu đấy? Dạo này béo thế?
Bạn sẽ chia sẻ cảm xúc theo cách đéo liên quan như là, Lạnh nhờ, tao mà nhiều mỡ như mày thì khỏi sợ lạnh.
Bạn sẽ lôi ngoại hình người khác ra đùa khi bạn vui, khi bạn buồn, hoặc đơn giản khi bạn thấy nhạt nhẽo (mà bạn thì lúc L` nào chả nhạt nhẽo).

Bạn sẽ sờ bụng, sờ nọng cằm, sờ bọng tay đầy mỡ của người yêu bạn và suýt soa, Ôi thích thế sờ sướng thế yêu thế hi hi. Nhưng một lúc nào đó bạn cúng sẽ suýt soa trước 1 nam thần 6 múi hay 1 nữ thần bơm tí. Như thế, auto người ta thấy buồn – cười, bạn ạ.

Ơ nhưng bạn ko có lỗi gì cả, đừng hiểu lầm bạn, bạn không có ác ý gì. Phải không?

Không ai trên đời này có ác ý cả, nhất là khi nói về những thứ nhảm nhí như là ngoại hình người khác. Nhưng hàng nghìn lời nhận xét của bạn, và những người như bạn, sẽ đẩy bất kỳ ai lùi lại.
Lùi vào nhà họ.
Lùi vào buồng họ.
Lùi vào trong tủ đóng kín cửa lại.
Rồi lùi mãi lùi mãi vào trong tâm thức, khóa kín lại.
Bởi vì có gì chờ đợi họ ngoài kia đâu, khi ngay cả người thân của họ mỗi bữa ăn cũng bắt đầu bằng câu, Ăn đi béo thì cũng béo rồi.

Đấy còn không là ác, thì là gì? Thế còn chưa phải body shaming thì thế nào nữa?

Chúng ta có cả vạn đề tài để nói về, và nói với nhau. Chúng ta không quan hệ với nhau vì ngoại hình (đúng không? bạn có chơi thân với đứa nào vì nó béo, hay yêu đứa nào vì nó gày không?). Vậy thì để cho ngoại hình người khác được yên.

Còn nếu bạn thực sự quan tâm lo lắng cho họ, thì hãy như thằng bạn thân của mình. Trưa đéo nào nó cũng nhẹ nhàng âu yếm gọi mình: Đến giờ đi tập rồi, đcm thằng béo lười như con chó.

(c) Đéo Hiền

NGẪM VỀ NHÂN VẬT NGẠN “MẮT BIẾC”

NGẪM VỀ NHÂN VẬT NGẠN “MẮT BIẾC”

(Khán giả cân nhắc trước khi đọc, đây là quan điểm chủ quan nhưng có thể sẽ tiết lộ một vài nội dung trong phim)

Đến tận khi hết phim, Ngạn đã 35 tuổi và vẫn còn trinh, dù từ đầu đến cuối phim, Ngạn có không biết bao nhiêu là cơ hội liên hoan. Khán giả tiếc nuối như xem đội bóng thân yêu chơi hay, chơi đẹp, chơi nhiệt tình, chơi quyết tâm cao, mỗi tội chẳng ghi được bàn nào trong một trận đấu cần phải thắng…

Ngạn như một người chưa sống trọn vẹn trần đời đã vội đi tu vậy, ta sẽ thấy hình ảnh đó khá phổ biến trong giới trẻ ngày nay. Lười tranh đấu, sợ đánh đổi, chưa có gì trong tay nhưng suốt ngày kêu buông bỏ. Thu mình lại sống trong một cái vỏ xinh xắn, ngày ngày điểm tô lên cái vỏ đó những bông hoa xinh xinh, những món đồ be bé, thiện lành, đẹp đẽ rồi chụp ảnh post facebook kiếm chút like để bộ não tiết ra chút serotonin đủ ve vuốt cuộc đời… Còn bên trong là chất chứa sự sợ hãi và tiếc nuối, rồi lại phải ru lòng buông bỏ, nhưng thực ra là cố dập đi những ham muốn đang trỗi dậy vì chưa một lần được thỏa mãn.

Ngạn có tốt không? Tốt chứ. Nhưng tốt thôi chưa đủ và chính cái “chỉ tốt” đó lại gây khó xử cho tất cả mọi người. Thà cứ xấu hẳn như Dũng (tên nhân vật trong phim, not me) thì cuộc đời lại rất dễ hành xử. Đằng này Ngạn tốt quá, thành ra phụ Ngạn cũng khổ, mà lấy Ngạn về cũng không biết để làm gì. Những người sống quanh Ngạn cũng loay hoay khó xử với Ngạn, còn Ngạn thì vẫn cứ tốt, tốt một cách bất lực.

Nếu coi lòng tốt như một phần mềm xịn xò hữu ích, thì chí ít, nó cũng phải được chạy trên một cái máy tính có cấu hình phần cứng đủ mạnh mới đem lại hiệu quả. Đằng này phần cứng của Ngạn hơi yếu, nhà thì nghèo, sức thì yếu, đánh nhau trận nào thua trận đấy. Nên mỗi lần khởi động phần mềm lòng tốt là máy treo lên treo xuống vì cấu hình không tải nổi. Khán giả chỉ biết chép miệng tiếc nuối, như xem bóng đá SEA Games nhiều mùa trước.

Mình thì luôn nghĩ đời có hai loại người tốt. Loại một là loại buộc phải tốt vì không có năng lực để mà làm người xấu, nói gì thì nói, xấu cũng cần phải năng lực lắm đó, không có năng lực mà xấu là bọn nó vả cho vỡ mặt. Loại hai là loại có dư năng lực để xấu, nhưng lựa chọn sống là người tốt. Trong hai loại này, đương nhiên loại hai sẽ hữu ích hơn. Còn loại một thì đồng tình là tốt đấy, đáng quý đấy, nhưng vô hại, nên cũng vô dụng luôn. Tiếc là Ngạn lại thuộc loại một.

Xem bộ phim bất kỳ, ngoài tình tiết và nội dung phim, việc tạo nên những nhân vật thú vị cũng rất quan trọng. Nói gì thì nói, có nhiều nhân vật trong phim đã trở thành hình mẫu trong đời thật cho biết bao thế hệ cơ mà, ví dụ như Tôn Ngộ Không, giờ cuối tuần nào cũng có một chú Tôn Ngộ Không phiên bản đi cà kheo múa gậy xin tiền ở ngay cổng Công viên Cầu Giấy nhà mình cơ mà. Nhưng tiếc là trong cả phim, chẳng có nhân vật nào thú vị, tất cả cứ bàng bạc, u uẩn, mờ mờ…

Nếu có một lối thoát cho cuộc đời Ngạn, mình nghĩ có thể đó là Hồng, hôm bưng cháo cho Ngạn ăn, lừa lừa cho tí Viagra vào xong cứ lao bừa vào mà liên hoan. Xong chuyện là Ngạn sẽ hiểu ra cuộc sống có nhiều điều quan trọng hơn là đánh đàn và hoài niệm. Đằng này Hồng cũng lại là người tốt… Đm… Nghĩ mà ức.

Cơ mà thôi, tác phẩm nào cũng mong muốn mang lại cho khán giả một cảm xúc nào đó. Với “Mắt biếc” thì là Ức vãi đái. Nên Ngạn như vậy là đã làm rất tốt việc của mình rồi. Đấy, đến ngay cả việc này Ngạn cũng lại tốt nữa…

Ảnh minh họa: Ngạn đang chơi bản Romance, nhiều năm về sau khi ra Bắc công tác cho bộ Dục (Vợt từ comment phía dưới lên)

(c) Dũng Đê Tiện

 

 

BI KỊCH TRỊNH CÔNG SƠN

BI KỊCH TRỊNH CÔNG SƠN

4dummies.info | Ghita.vn | Gombi.vn | Soaica.net

Tôi gặp Trịnh Công Sơn vào năm 1958 tại Huế; lúc đó Sơn khoảng 17 tuổi và tôi 18 tuổi. Chúng tôi chơi với nhau vì cùng tâm hồn thi ca, và bởi vì lúc đó tôi chưa hề là họa sĩ.

Sơn thích thơ của tôi và đã phổ bài “Cuối cùng cho một tình yêu” năm đó. Trước đó, Trịnh Công Sơn đã viết “Ướt Mi”, “Thương một người” và “Nhìn những mùa Thu đi”. Ngôn ngữ của “Ướt Mi”, “Thương một người” và “Nhìn những mùa Thu đi” còn nhẹ nhàng, và còn có gì đó ảnh hưởng của Ðặng Thế Phong trong “Giọt Mưa Thu” hoặc “Buồn Tàn Thu” của Văn Cao – nhưng đến khi Sơn phổ nhạc bài thơ của tôi, nhạc của Sơn bắt đầu một chương khác, do ngôn ngữ của bài thơ lúc đó rất là mới. Tôi đã dùng những chữ “đói”, “mỏi” trong thơ, mà lúc này Sơn lại thích bài thơ đó.

Tuy nhiên theo tôi, bài Diễm Xưa của Sơn mới là mở đầu của một TCS hoàn toàn mới lạ và cực kỳ hấp dẫn trong nhạc trẻ, giới trẻ hồi đó.

Cuộc đời của Sơn là một bi kịch. Ba của Sơn mất lúc anh đang học ở Chasseloup Laubat – một trường dạy chương trình Pháp – và đang chuẩn bị thi bac thì Sơn phải bỏ học để về chịu tang ba.

Sơn rất giỏi thể thao. Anh tập 10 môn phối hợp rất được chú ý ở trường học. Sơn cũng giỏi về NhuÐạo và Boxing. Trong một buổi dợt với người em là Trịnh Quang Hà – anh đã bị một cú choàng vai, và bị tổn thương phổi rất nặng, nên phải bỏ cuộc, và nằm dưỡng bệnh hai năm. Nếu Sơn không bị những sự kiện đó, tôi nghĩ là Sơn sẽ đi học ở Paris và sẽ trở thành một tiến sĩ, một bác sĩ, một kỹ sư … chớ không phải là một nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Read the rest of this entry

nhắn lại với mấy em trẻ mới đi làm.

…nhắn lại với mấy em trẻ mới đi làm

4dummies.info | gombi.vn

 

1. Vào công ty, việc đầu tiên cần học là làm quen với mấy chuyện rót nước, lau bàn, xách giấy tờ đi ký, photocopy, dùng máy fax. Không quen thì phải tập nha, vì đó là những việc cơ bản mà bất kỳ ai tham gia đời sống văn phòng cũng phải biết làm và bắt đầu làm. Không phải ai đì mình khi giao cho mình những việc đó đâu, chẳng qua là vì em nhỏ nhất thì chịu khó mà làm. Hãy học cách chăm sóc cho người khác, quan sát nét mặt của họ để coi lúc nào nên nói cái gì, sau này có lợi cho chính mình chứ không ai.

2. Đừng nghĩ bằng cấp của mình là ngon lắm. Trong công ty có nhiều người không có tấm bằng đại học nhưng đi làm đã 10 năm, kinh nghiệm chắc phải gấp 100 lần mấy em. Lý thuyết được học, đơn thuần là lý thuyết, thực tế rất khác, nhưng, nếu có lý thuyết tốt mà thêm thực tiễn giỏi thì mình sẽ tiến rất nhanh, nên khi ra trường đã có một đầu lý thuyết thì phải học thực tiễn từ các anh chị đi trước.

3. Đừng bao giờ ngồi đó, thấy cấp trên của mình làm không đúng những gì mình học lý thuyết trong trường rồi chửi rằng sếp ngu, dựa vào quan hệ để lên làm sếp. Họ có thể ngu, nhưng họ lại làm sếp của mình. Mình chấp nhận làm cấp dưới của họ thì có nghĩa là… mình ngu hơn họ. Ở đời, muốn học thì dù đứng đối diện ai cũng có điểm tốt để học, tập nhìn mặt tích cực của một người và học hỏi từ đó đi.

4. Đừng thấy sếp suốt ngày đi nhậu, đi tiếp khách, đi xa còn mình thì cấm đầu vào việc ở nhà rồi cho rằng họ sướng, mình khổ. Không đâu, đi nhậu là một kỹ năng mềm mà không phải ai cũng học được đâu. Dù thực tế rất buồn và nghe rất chán nản, nhưng hợp đồng được ký trên bàn làm nhậu và trên giường nhiều hơn bàn làm việc.

Read the rest of this entry

…vứt mẹ cái tư duy khởi nghiệp (tát-ắp) ra khỏi đầu…

…vứt mẹ cái tư duy khởi nghiệp (tát-ắp) ra khỏi đầu…

Sau này anh Bảy dạy con, hẳn anh Bảy sẽ khuyên nó, vứt mẹ cái tư duy khởi nghiệp (tát-ắp) ra khỏi đầu, ngay khi vừa rời trường đại học.

Trẻ nứt mắt đã mộng khởi nghiệp, mộng làm ông nọ bà kia chỉ tay năm ngón, là vứt.

Anh Bảy cho rằng, nhồi nhét tư duy khởi nghiệp cho thanh thiếu niên là một hướng đi sai lầm của những người có trọng trách.

***

Có, chứ không phải là không. Nhưng rất ít, người mà vừa rời ghế nhà trường đã khởi nghiệp thành công. Những người này, hoặc giỏi xuất chúng, hoặc bệ đỡ rất tốt, hoặc thậm chí liều mạng, thậm chí gian xảo để khởi nghiệp.

Còn lại, đa phần thất bại ê chề.

Lớp đại học của anh Bảy, những đứa học khá sau khi ra trường, đều tinh tướng thành lập doanh nghiệp riêng. Giờ, anh Bảy đánh giá chúng thất bại. Và rất đáng tiếc với trí tuệ và học vấn của chúng.

***

Khởi nghiệp trong tư duy của anh Bảy, là tìm cho được một môi trường mà ở đó ta được làm việc thực sự, được học tập thực sự.

Và quan trọng nhất trong tư duy khởi nghiệp của anh Bảy, là phải tìm cho được sư phụ. Cuộc đời này không có chỗ cho kẻ vừa nứt mắt đã tự cao tự đại, mới chỉ dăm ba kiến thức giáo khoa vớ vẩn đã tính chuyện ăn trên ngồi trốc thiên hạ. Cần phải tìm sư phụ để học, để được làm việc, để được phê bình, để được khích lệ, và thậm chí để được nhẫn nhục.

Anh cần phải làm một nhân viên tốt, trước khi tính chuyện làm một ông chủ giỏi.

Anh cần phải làm một binh lính tốt, trước khi tính chuyện làm một tướng quân bách chiến bách thắng.

Và quan trọng nhất, anh cần phải biết cống hiến cho cộng đồng, trước khi mong đợi cộng đồng đối xử tốt với anh.

Read the rest of this entry

Chán

Chán!

Một sáng thức dậy bỗng thấy chán.
Chán đến văn phòng. Làm đi làm lại một việc mãi chả có gì mới. Mất động lực.
Chán giao du. Gặp đi gặp lại từng ấy con người, từng ấy câu chuyện. Nhạt.
Chán chạy thể dục. Từng ấy cung đường, lặp đi lặp lại. Boring.
Con người là động vật cấp cao phức tạp nhất giải ngân hà. Họ đi lý giải người khác. Nhưng có những lúc họ không thể lý giải nổi cái sự chán bỗng xuất hiện của họ. Không có việc gì để làm, không có ai để giao du chán đã đành. Nhưng ngay cả khi mọi thứ đang bình thường tốt đẹp cái sự chán vẫn bỗng dưng xuất hiện.

Giống nhau là ai cũng có lúc thấy chán. Nhưng khác nhau về cách phản ứng khi cảm giác chán xâm chiếm. Giữ được động lực & năng lượng những lúc thấy chán đời nhất là những giây phút cực kỳ đáng kể.

Khi có cảm hứng mọi rào cản đểu trở nên rơm rác hết. Nhưng khổ lắm, cảm hứng là thứ cảm xúc xa xỉ chỉ đến với ta một cách dè xẻn. Chán đến với ta hào phóng hơn nhiều. Sống & làm việc bình thường với chán mới là cuộc sống đời thường. Điều này không chỉ đúng với 99% nhân loại, mà còn đúng với 1% phần còn lại.

Cuộc đời của các vĩ nhân cũng vậy, chẳng có gì đáng kể trừ một vài khoảnh khắc vĩ đại. Socrates có thể thi thoảng cũng đi ăn tiệc, và rất có thể đã vui vẻ chuyện trò với môn đệ trong khi chờ liều thuốc tự tử ngấm vào người, nhưng phần lớn đời mình ông sống trong lặng lẽ với vợ là Xanthippe, buổi chiều thì đi dạo và có thể cũng gặp dăm ba người bạn trên đường tản bộ. Người ta kể rằng suốt đời mình, Kant – triết gia vĩ đại – chưa bao giờ đi quá 10 dặm ra khỏi làng Konigsberg. Darwin – cha đẻ thuyết tiến hóa – sau khi chu du vòng quanh thế giới, sống phần đời còn lại quanh quẩn trong nhà. Marx, sau khi khuấy động vài cuộc cách mạng, quyết định dành những năm tháng còn lại đi làm ở một nơi yên tĩnh là Bảo tàng Anh quốc.
(Nguồn: blog Chiep Esetorial)

Thỉnh thoảng ngủ dậy thấy chán? không muốn nhích mông ra khỏi giường? Đó là một cuộc sống như nó vốn có.

Thích những anh chị pro. Họ trông không hề đáng chán ngay cả khi trong lòng họ đang rất chán.

A nice week ahead for all!

(c)Mr. BrandSon

%d bloggers like this: