Category Archives: Chất chã

Hướng dẫn viết CV – Thời bây giờ.

1. CV là viết tắt của Curriculum Vitae, dịch nôm na là “Bản lý lịch”, nó cũng tương tự như “Sơ yếu lí lịch” truyền thống.

Điểm khác nhau ở chỗ, “Sơ yếu lí lịch” truyền thống thì tập trung khai thác vào gia đình em, còn CV thì sẽ tập nhiều vào chính bản thân em. Vì vậy, khi anh nói các em gởi CV về, tức là anh không quan tâm đến trước 1975 mẹ em làm gì, ba em có nợ máu gì với nhân dân hay không và anh biết chắc luôn trước 1975 em chỉ là con nòng nọc tung tăng đâu đó trong cơ thể ba em… Đó là lý do anh không cần nhìn vào “Sơ yếu lí lịch” truyền thống mà muốn thấy CV hơn.

“Sơ yếu lí lịch” truyền thống sẽ cần khi quản lý nhân sự của công ty, tức là khi các em ký hợp đồng chính thức rồi, sẽ cần bản này đưa cho phòng nhân sự lưu trữ, quản lý, còn phỏng vấn lần đầu, gởi CV là được.

Nhiều em gởi Sơ yếu lí lịch truyền thống về cho anh, anh xin lỗi là anh sẽ không đọc vì các em chưa phân biệt được rõ yêu cầu của anh từ đầu.

Read the rest of this entry

Củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác

Đề bài: Dựa theo tài liệu bên dưới, chọn góc độ, tự nghĩ đề bài, viết bài văn trên 800 chữ, không hạn chế thể văn (trừ thơ).

“Mỗi vật đều có 1 tính, nước thì nhạt, muối thì mặn. Nước thêm nước vẫn là nước, muối thêm muối vẫn là muối. Chua ngọt cay nhạt mặn, năm vị điều hoà, cùng tồn tại hoà trộn tạo ra trăm ngàn vị khác. Vật đã thế, sự việc cũng thế, con người càng thế.”

################

BÀI LÀM: “Củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác”

Tom là một cậu bé chăn cừu, cậu có một đàn cừu thuần màu trắng như một đám mây cực lớn. Chính vì thế Tom cực kì ghét con cừu đen duy nhất trong đàn, câu luôn hăm he làm thịt nó.

Vào một ngày mùa đông nọ, trời đổ tuyết lớn, đàn cừu màu trắng lẫn trong nền tuyết làm Tom không cách nào tìm được. Cuối cùng nhờ con cừu đen duy nhất đó mà Tom tìm về được đàn cừu của mình.

Từ đây Tom hiểu được một đạo lý, thuần tuý cố nhiên rất đẹp, thế nhưng cộng sinh hài hoà lại càng tốt hơn.

Trên thực tế, mỗi vật đều có tính chất khác nhau, có vẻ đẹp khác nhau. Hổ dễ nổi nóng, khỉ hấp tấp, cừu hiền lành, động vật đã vậy, thực vật lại càng thú vị hơn, trên đời này không bao giờ có hai chiếc lá giống hệt nhau, cả những thứ cùng loại cũng không phải nhất thành bất biến huống chi là những vật khác nhau hoàn toàn.

Vật đã thế, con người càng thế…

Tả Truyền từng viết, tư tưởng con người không ai giống ai, mỗi người một vẻ. Mà tư tưởng thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào tính cách của người đó. Nếu muốn tôn trọng cái gọi là tư tưởng đó thì cần học cách khoan dung, đừng bao giờ vọng tưởng thống nhất tư tưởng, nó là điều phi lý.

Nhưng vấn đề là đã không cách nào thống nhất tư tưởng, vậy phải chung sống thế nào?

Có hai cách, một là tập hợp những người cùng chung chí hướng, những người cùng chung sở thích tập hợp với nhau, hình thành nên một quần thể có quan niệm chung.

Nhưng tiếc là chuyện này rất hiếm có, như củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác, làm sao có tư tưởng nào giống tư tưởng nào hoàn toàn.

Sự tham gia của nhiều tư tưởng giống mà khác nhau này còn phá vỡ sự cân bằng sản sinh ra biến hoá. Cát rơi vào miệng trai, thành trân châu quý giá, bụi trong hơi nước hoà thành mưa. Chính vì thế có một câu nói rất đúng rằng: “Người với người khác nhau, chưa chắc là chuyện xấu, chim diều không cần phải biến thành quạ mới có thể chung sống hoà bình.”

Nói cách khác là mỗi người một vẻ, tức là hoà hợp.

Từ bản thể triết học mà nói, hoà hợp là quy luật vận hành của vạn vật. Lão Tử nói: “Vạn vật đều có âm có dương, cân bằng âm dương chính là hoà hợp.”

Từ góc độ triết học mà nói, hoà hợp là cảnh giới cuối cùng mà con người theo đuổi. Lễ ký viết: “Những kẻ biết hoà hợp mới là kẻ làm chủ và đạt được cái đạo của thiên hạ”. Hoà hợp tạo ra sự xây dựng, sản sinh, thuận tiện, thành công và thịnh vượng.

Từ góc độ phương pháp luận triết học thì hoà hợp là quy tắc làm người cơ bản. Luận ngữ viết: “Quân tử hoà hợp nhưng cũng khác nhau.” Chỉ khi thuận theo quy tắc hoà hợp để diễn sinh phát triển thì mới có thể tồn tại lâu dài.

Từ góc độ sinh học thì cộng sinh là một trong những mối quan hệ quan trọng nhất trong hệ sinh thái. Hai loại sinh vật cùng giúp nhau tồn tại, thiếu một bên, bên còn lại cũng khó sống nổi. Như tảo và nấm cộng sinh, cá sấu cộng sinh với chim bắt sâu, bò tót cộng sinh với chim ăn ruồi bọ.

Hoà hợp mà khác biệt, cái quan trọng nhất là phải chấp nhận và dung nhập vạn vật, thứ hai là biết chọn lựa và sử dụng những thứ phù hợp với đặc tính tự thân để hoàn thiện chính mình. Cuối cùng là đặt mình trong nhiều hoàn cảnh, tập cho bản thân tính phóng khoáng lạc quan.

Dù là một chỉnh thể bền chắc như thép cũng phải có một thứ khác biệt để điều hoà. Không ít những công ty quốc tế luôn giữ vài người có ý kiến trái ngược nhau trong hội đồng quản trị, những người này sẽ luôn soi mói làm khó dễ các quyết định được hội đồng đưa ra, thế nhưng chỉ có vậy mới có thể thúc đẩy hội đồng đưa ra những quyết sách chính xác và đúng đắn nhất.

Từ Tiểu Bình từng nói: “Với những người gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong nhóm có 3-4 người trung thành và 1 người luôn làm trái lại, chính là tổ hợp tuyệt vời nhất.”

Đạo lý này rất đơn giản, kẻ làm trái lại ấy đóng vai người điều hoà, anh ta phản bác, đánh thức, thúc tiến người lãnh đạo, như chim gõ kiến trên cây, vừa là bác sĩ vừa là kẻ gây tai hoạ. Nhưng nó sẽ luôn luôn tồn tại song hành với bạn.

Vậy vấn đề mới lại sinh ra, dung hợp có làm mất đi bản chất của mình không? Hoà hợp, chỉ là điều hoà, không phải hoà tan rồi làm mất bản thân. Bạn có thể đứng ở Trung Quốc nhìn ra thế giới, cũng có thể đứng ngoài thế giới nhìn vào Trung Quốc, nhưng đầu tiên bạn phải là người Trung Quốc là dân tộc Trung Hoa, sau mới là thế giới.

Muối bỏ vào nước sinh thành nước muối. Nước muối bỏ thêm vịt cũng chỉ là nước muối vịt. Mặc cho bạn dung hoà vào quần thể thế nào, bạn cũng phải biết mình luôn là muối, mỗi thứ mỗi vẻ, trăm vẻ dung hoà!

Credit: Zhihu – Lost Bird.

Đại dịch Corona: Cuộc sống của một anh tây trong khu cách ly ở Việt Nam

Đã có khá nhiều bài viết về cuộc sống đằng sau tấm barrie của các khu cách ly mà chính phủ Việt Nam đã dựng nên trong thời gian này, khi đại dịch COVID-19 đang bùng phát trên toàn thế giới. Từ những người hết sức bình thường như cô bé Thùy Dung (về từ Hàn Quốc) đến những influencer như Châu Bùi (từ Ý trở về).

Nhưng đây là 1 bài viết khác đặc biệt hơn, bởi nó là góc nhìn của một anh Tây đang định lập nghiệp ở Hà Nội, và được đăng trên 1 tạp chí quốc tế: tờ Southeastasia Globe.

Xin chia sẻ cùng mọi người!

ĐẠI DỊCH CORONA: CUỘC SỐNG TRONG KHU CÁCH LY CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM

5 giờ sáng, tôi hạ cánh tại sân bay Nội Bài với sự háo hức hy vọng về một cuộc sống mới tại đất nước yêu thích của mình. Cuối cùng tôi đã có thể ở đây! Tuy nhiên, ngay khi vừa rời máy bay, những thứ đón chào chúng tôi chỉ là rào chắn, và chúng tôi buộc phải điền vào tờ khai y tế. Hành khách phải được lấy mẫu kiểm tra và tất cả nhân viên đều mặc quần áo bảo hộ. Thực tại ập đến rõ như ban ngày, mọi thứ không chỉ còn là nói suông nữa.

Từng người trong chúng tôi phải đợi để được lấy mẫu dịch và giao nộp passport. Tôi chợt thấy vui vẻ một chút vì đã dành thời gian điền tờ khai online và không phải chờ đợi. Nhưng sau đó, lại thêm nhiều tờ khai khác và thêm nhiều sự hỗn loạn. Cuối cùng thì họ cũng lấy được mẫu dịch từ họng và mũi tôi, và tôi kiếm được một chỗ ngồi tại một khu vực được chỉ định.

Read the rest of this entry

Không bao giờ thử độ sâu của dòng sông bằng cả hai chân

11 NGUYÊN TẮC SỐNG RẤT THỰC TẾ PHẢI BIẾT

1. Về thu nhập:

Không bao giờ phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất. Hãy đầu tư để tạo ra một cơ hội thứ hai.

2. Về chi tiêu:

Nếu cứ mua những thứ không cần, chẳng bao lâu bạn sẽ phải bán những thứ bạn cần.

3. Về xếp hạng:

Đừng tiết kiệm những gì còn lại sau khi chi tiêu, mà hãy chi tiêu những gì còn lại sau khi tiết kiệm.

4. Về rủi ro:

Không bao giờ thử độ sâu của dòng sông bằng cả hai chân.

5. Về đầu tư:

Không đặt tất cả trứng vào một giỏ.

Read the rest of this entry

Bình tĩnh mà sợ

Bình tĩnh mà sợ

Đầu tuần này công ty của tôi đề nghị tất cả nhân viên làm việc ở nhà, nếu có thể. Các công ty công nghệ là những nơi đầu tiên ở Mỹ thực hiện chính sách giữ khoảng cách (social distancing). Vài ngày trước đây có người vẫn còn nói rằng chúng tôi làm quá, nhưng lúc tôi viết những dòng này, Nhà Trắng cũng đã kêu gọi trường học, công sở trong cả nước thực hiện giữ khoảng cách.

Giới công nghệ ở Silicon Valley phản ứng nhanh, vì hơn ai hết, chúng tôi hiểu rõ sức mạnh khủng khiếp của tăng trưởng lũy thừa. Coronavirus không giống bất kỳ loại virus nào khác mà con người từng biết. Với số ca nhiễm đang tăng trưởng lũy thừa nhưng không có vắc-xin hay thuốc điều trị, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Tôi nghĩ chúng ta nên sợ coronavirus, nhưng sợ thế nào cũng cần phải có sự bình tĩnh và hiểu biết.

Sợ càng sớm càng tốt

Nếu bạn sợ bị lây nhiễm, nếu bạn lo dịch bùng phát không kiểm soát được, không sao cả, đây là cảm xúc rất bình thường, rất người. Biết sợ là cách để sinh tồn. Đa số chúng ta đều là con cháu của những người biết sợ, bởi lẽ trong quá trình tiến hóa, những ai biết sợ đúng lúc thường sẽ tồn tại và có cơ hội duy trì nòi giống. Biết sợ quan trọng đến nỗi bộ não của chúng ta có sẵn những bộ phận và chuỗi phản ứng để kích hoạt nỗi sợ.

Read the rest of this entry

Nói về chuyện hút thuốc và uống rượu của đàn ông

Đàn ông đến tuổi nên biết cách bầu bạn với rượu ngon và xì gà hảo hạng. Người ta chọn cocktail theo tâm trạng và cũng thưởng thức xì gà công phu chẳng kém gì chuyện thưởng nước hoa. Đằng sau mỗi loại cocktail đều có một câu chuyện, đằng sau hàng chục năm lịch sử của mỗi loại rượu hảo hạng đều có những bí quyết riêng. Đàn ông biết cách uống rượu sẽ thấy nó là một cái thú thật khó cưỡng lại.

Đặc biệt là những người đã từng trải qua một khoảnh khắc khiến họ bắt đầu yêu cocktail thì lại càng khó bỏ. Nó giống như thể họ là Alice, khi chui qua lỗ thỏ thì thấy cả một Wonderland mở ra trước mắt. Rồi từ đó, tụ tập bạn bè vào những buổi tối cao hứng rồi chia sẻ cuộc đời bên cạnh ly rượu ngon trở thành một thứ văn hóa đã tồn tại hàng trăm năm của đàn ông.

c98ed87ad36484a02397876e9ba1a3ed

Để uống rượu đúng cách cũng khó chẳng kém gì học cách thưởng thức trà đạo của Nhật vậy. Nếu bạn vào bar, uống một vài ly rồi về nhà trong tình trạng đau đầu thì đừng quay lại nơi cho bạn uống rượu giả nữa. Rượu thật ngon và êm hơn nhiều. Bạn có biết Manhattan, thứ đồ uống được mệnh danh là nữ hoàng của các loại cocktail phải được pha bằng Bourbon Whisky, nó rất dễ bị nhầm với Rob Roy, một loại cocktail gần như giống hệt, chỉ khác về loại rượu Whisky mà bạn dùng để pha. Cũng giống như việc phụ nữ thực ra không ghét đàn ông hút thuốc, họ ghét hơi thở và những bàn tay ám mùi thuốc lá của đàn ông.

Read the rest of this entry

Sống là phải vui

Nếu điều đó xảy đến, ta đã sẵn sàng chưa?

Ngày mình báo tin sẽ chuyển về Hội An ở, bổ nhiệm giám đốc điều hành mới, share cổ phần, giao quyền cho team, ký hợp tác chiến lược với partner, mang ba đứa con rời khỏi Sài Gòn, người anh nhìn mình hỏi: em dám làm thiệt hông?

Mình hỏi, nếu ngày mai anh chết, anh có mỉm cười bây giờ không? Em thì có.

Corona đã mang đến cho cả thế giới này một ân huệ: được trải nghiệm cảm giác bất lực. Những chủ trường tư bất lực trước những tự hào về chuyên môn của mình; những chủ siêu thị bất lực trước chiến thuật trưng bày của mình, những chủ khách sạn bất lực trước khả năng tiếp thị của mình; những chủ điều hành hãng bay bất lực trước các khoản nợ… Chúng ta chưa bất lực vì bệnh, nhưng chúng ta bất lực trước sự sai lệch của các kế hoạch cuộc đời.

Bạn đã bao giờ nghĩ, một ngày nào đó, bạn không thể tính toán cuộc đời theo ý mình chưa?

Không thể âm mưu nữa, không thể khôn hết phần thiên hạ nữa; Không thể xảo trá nữa, không thể thao túng người khác nữa; Không thể đóng vai thiên thần bị hại nữa, không thể đóng vai bồ tát nữa; Không thể lợi dụng nữa, không thể “lót đường lót ổ” nữa; thậm chí không thể chăm sóc cho người ta thương nữa, không thể quan tâm nữa; Không còn kẻ đưa người rước nữa, cũng không còn quyền uy nữa; Không còn tiếng nói nữa, chẳng còn tin ai nữa…. Bạn đã chuẩn bị cho ngày đó chưa?

Read the rest of this entry

MUỐN GIỮ UY TÍN, ĐỪNG LÀM GIA CÁT LƯỢNG

MUỐN GIỮ UY TÍN, ĐỪNG LÀM GIA CÁT LƯỢNG

Trong một cuộc gọi tư vấn về xây dựng Thương hiệu cá nhân, cô giáo có đề cập về việc sống chết cũng phải biến mình thành một người uy tín. Bé Kỳ nghe lỏm được nên có hỏi, anh ơi thế làm sao để mình trở thành người uy tín? Cô giáo có đưa ra một số câu “bí quyết” thế này:

Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy

Uốn lưỡi 7 lần trước khi nói

Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe

Cười người chớ vội cười lâu, cười người hôm trước hôm sau người cười

Lời nói đọi máu

Đề phòng câu nói khi vui miệng

Thần khẩu hại xác phàm

Cổ giả ngôn chi bất xuất, sỉ cung chi bất đãi dã

Ếch chết tại miệng

Đừng bao giờ hứa nhiều hơn bạn có thể thực hiện

Read the rest of this entry

Viết tặng bản thân đang ngày một già đi…

Thời gian giống như một bánh xe, đông qua hè đến, quay tới quay lui, đi tới đi lui rồi vô tình mài phẳng sự sắc sảo của con người. Chớp mắt một cái đã bước vào tuổi trung niên, sự điên cuồng, phù phiếm của tuổi trẻ biến thành ly rượu, cô đọng lại thành quá khứ…

Thời niên thiếu, không hiểu nhân tình thế thái, mặc ý tùy tiện, vấn vương hồng trần, đã từng làm tổn thương người khác và cũng từng bị người khác tổn thương; tuổi trung niên, ra ngoài xông pha, vì miếng cơm manh áo bận bận rộn rộn, trong sự gập ghềnh khó khăn, dần dần học được cách trân trọng và kiên cường hơn; đợi đến khi dần dần già đi, trải qua khó dễ trăm điều, mới dần dần nhìn thấu nhân sinh, học cách từ bi, mưa gió bão bùng chỉ là chuyện nhỏ, đơn giản mới là đẹp nhất.

Càng già càng hiểu ra, càng thật càng thiệt thòi, càng tức giận càng hại bản thân. Con người vốn dĩ nóng nảy, nông nổi, quá nhiều người sống trong thế giới của bản thân, nghe không lọt tai lời nói của người khác, nếu bạn tức giận, ngay lập tức sẽ bị người khác nắm được yếu điểm. Con người vốn dĩ hư vinh, nghe không vào những đánh giá chê bai, nếu không biết thay đổi, không khéo léo, tùy tiện đi đánh giá người khác, vậy thì thứ bạn nhận lại được cuối cùng sẽ chỉ là sự không vui.

Read the rest of this entry

Tăng Cường Miễn Dịch Tinh Thần

Tăng Cường Miễn Dịch Tinh Thần

Trong thời điểm hãi hùng rối loạn tâm can về dịch bệnh, vẫn có một chốn đi về tĩnh lặng, an nhiên, đấy là sách. Ngồi yên trong thư phòng, nhâm nhi một chén trà nồng, buông bỏ mọi ưu phiền ngoài đời, đắm mình trong những dòng chữ là một sự hưởng thụ tuyệt vời nhất và là cách miễn dịch tịnh lặng dễ dàng. Trong thời gian lão PP bị ca nương giam lỏng ở nhà vào thời điểm này cũng là lúc lão đắm chìm trong sách nhiều nhất suốt mười mấy năm qua.

Bất giác bắt gặp trên mạng một hình ảnh giống lão, nhưng còn thánh thiện hơn lão vạn lần. Một chàng trai trẻ nhiễm bệnh nằm chăm chú đọc sách trên giường bệnh tại bệnh viện lưu động ở Trung tâm Triển lãm và Hội nghị Quốc tế Vũ Hán.

Trong khi dịch bệnh như ác quỷ đang hoành hành, bầu trời Vũ Hán mây xám bao trùm, xung quanh anh, mọi người vội vã đi lại, sự lo lắng sợ hãi tràn ngập không gian, tất cả tâm tư của mọi người đều tập trung vào một điểm đó là dịch bệnh. Nhưng, chàng trai với nét mặt bình thản, tịch tâm, vững vàng, vẫn chăm chú vào những con chữ, anh ta hầu như quên bẵng đi mình đang nhiễm bệnh nguy kịch, quên đi ma bệnh hung ác đang giang rộng nanh vuốt trước mặt anh và thần chết đang lăm le rình rập trước cửa mạng sống của anh. Sự khác biệt giữa anh và hoàn cảnh xung quanh tạo ra một bức tranh phản nghịch bi hùng đầy thi vị. Giữa cái sống và cái chết, giữa sợ sệt run rẫy và điềm tĩnh hiên ngang. Sự hưởng thụ con chữ hiện rõ trên khuôn mặt anh càng như một tia nắng xuân xuyên qua trời đông ảm đạm, như tia hy vọng le lói ở phía cuối đường hầm của sinh mệnh.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: