Category Archives: Chất chã

TRỊNH CÔNG SƠN & KHÁNH LY CÓ YÊU NHAU KHÔNG?

TRỊNH CÔNG SƠN & KHÁNH LY CÓ YÊU NHAU KHÔNG?

Mười giờ sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975, một chiếc ca nô lao hết tốc lực từ cảng Sài Gòn về phía Vũng Tàu trong tiếng pháo và đại bác. Chiếc ca nô ấy chở gần 20 người, chủ yếu phụ nữ và trẻ em. Tất cả đều hoang mang: “Cộng sản vào chưa?”. Đường bộ Sài Gòn – Vũng Tàu khi ấy đã bị cắt. Hai bên sông là những cột khói đen, chiếc ca nô ra tới biển Bà Rịa tầm mười một giờ trưa, hòa vào một quần thể thuyền to, thuyền nhỏ, đích đến là những chiến hạm lớn của Mỹ ở ngoài khơi.

Chiếc ca nô kể trên hướng về một tàu chở hàng của Mỹ tên là Miler. Chiếc Miler có sức chứa 1.500 người, nay phải lèn đến gần 7.000 người. Trong 7.000 con người ấy có một phụ nữ 29 tuổi, da ngăm đen với mái tóc dài đen nhánh. Trên lưng địu một cô gái nhỏ, tay dắt một bé trai khác, vai còn lại quẩy một chiếc túi. Trong cơn hoảng loạn, cô chỉ kịp bỏ vào chiếc túi ấy những thứ quan trọng nhất: mấy bộ quần áo, mấy chỉ vàng và tập nhạc của Trịnh Công Sơn.

“Lúc đó tôi chỉ nghĩ mấy mẹ con lên ca nô đi lánh bom đạn, khi nào Sài Gòn yên sẽ về. Nào ngờ đó là một màn ly biệt kéo dài mấy chục năm”, người phụ nữ ấy nói.

Một ngày sau, tức ngày 30 tháng 4 năm 1975, xe tăng cộng sản húc đổ cổng dinh Độc Lập. Mười hai giờ trưa, trong bản tin đầu tiên của Sài Gòn sau sụp đổ, Tổng thổng Dương Văn Minh – với giọng miền Nam – đọc tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Trung tá Bùi Văn Tùng đọc lời tiếp nhận đầu hàng với giọng bắc. Và sau đó là một giọng Huế. Ông nói những lời vô cùng xúc động vì chiến tranh rốt cục đã kết thúc trên quê hương mình trước khi trình bày ca khúc “Nối vòng tay lớn”.

Người đàn ông ấy là Trịnh Công Sơn và cô gái trên chiếc thuyền Miler, lúc này đã gần đến Phi Luật Tân, là Khánh Ly. Chỉ mới năm ngày trước, họ còn ngồi cạnh nhau, điềm nhiên nhìn đường phố Sài Gòn, hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ đến, hoàn toàn không thể ngờ cuộc tao ngộ tiếp theo chỉ diễn ra sau đó 13 năm.

Read the rest of this entry

Hoa mai

Tham luận hehe

Hoa mai – nhân ngày xuân bàn về một sự xaolon.

Một số anh em khố rách hoặc trọc phú ở Đông Lào, thi thoảng Tết đến lại ngâm nga một câu đối, được cho là của Cao Bá Quát tiên sinh viết về hoa mai, đó là “Thập tải luân giao cầu cổ kiếm, Nhất sinh đê thủ bái mai hoa”, rồi ra vẻ gật gù, tâm tư, sâu lắng, dù chắc cũng chả hiểu anh Quát viết cái đéo gì và trong bối cảnh nào. Nhưng trước khi nói sâu hơn về ý nghĩa của hoa mai, và tại sao Cao Bá Quát lại cúi đầu trước hoa mai, thì ta phải xác định xem, hoa mai là hoa đéo gì đã?

Ghi chép lột tả một cách chuẩn xác nhất cả nội hàm lẫn ngoại diên, cả hình dáng lẫn tính chất, tập tính sinh học của cây mai, có thể tìm thấy trong bài thơ Mai Hoa đỉnh cao của Vương An Thạch, tể tướng Bắc Tống lừng danh đồng thời là một trong Đường Tống Bát Đại Gia, thơ của ngài rằng:

Tường giác sổ chi mai,
Lăng hàn độc tự khai.
Dao tri bất thị TUYẾT,
Vị hữu ám hương lai.

Tạm dịch ra Đông Lào bạch thoại là:

Cành mai nở góc tường,
Kệ gió rét mưa sương.
Nhìn biết đéo phải TUYẾT,
Vì thoang thoảng mùi hương.

Read the rest of this entry

Phở cây khế

PHỞ CÂY KHẾ

Mấy hôm trước, phở Cây Khế đối diện hồ bơi Đại Đồng – gần nhà ba mẹ tôi – bất ngờ mở cửa lại.

Sáng đó dù đã ăn sáng, tôi vẫn ghé vào làm một tô. Như thường lệ, người vợ vẫn múc, chồng ngồi tính tiền, người em trai của ngươi vợ thì chạy lăng xăng, khi thì châm thêm chanh ớt, lúc thì lấy trà đá cho khách.

Tuổi đời của họ đã chất chồng theo năm tháng. Tôi ăn lần đầu khi mới bảy tuổi, còn họ vẫn ở tuổi tráng niên. Giờ, cặp vợ chồng đã thất thập, người em vợ trẻ hơn cũng ngoài 50. Họ cùng nhau bán phở và già đi cùng nhau suốt 30 năm. Vợ vẫn hỏi chồng câu “cà phê ngon hông mình”, chồng vẫn “tính tiền bàn số 3” còn ông em vợ vẫn “rồi, có liền”. Bà vợ vẫn chửi đứa em ruột như hát hay: “lề mề vậy nên vợ nó bỏ mày phải rồi”

Read the rest of this entry

Hướng dẫn guitar bài: Anh còn nợ em (intro, outtro, đệm hát…)

Hướng dẫn guitar bài: Anh còn nợ em (intro, outtro, đệm hát…)

4dummies.info | Beooi.com | Ghita.vn | Gombi.vn

[Youtube=https://youtu.be/J2mf87SMa9k]

Điệu Boston

Anh còn nợ [Am] em, công viên ghế [Em] đá
Công viên ghế [Am] đá, lá đổ chiều [Em] êm.
Anh còn nợ [F] em, dòng xưa bến [G/F] cũ
Dòng xưa bến [Em7] cũ, con sông êm [Am] đềm.

Anh [Am]còn nợ [Am9] em, chim về núi [E/G#] nhạn
Trời [D#/G]mờ mưa [Bm7/F#] đêm, trời mờ mưa [Esus4] đêm[E7]

Anh còn nợ [Cadd9] em, nụ hôn vội [Gadd9] vàng
Nụ hôn vội [Em7] vàng, nắng chói qua [Am] rèm.

Anh còn nợ [Am] em, con tim bối [Em] rối
Con tim bối [Am] rối, anh còn nợ [Em] em.
Và còn nợ [F] em, cuộc tình đã [G/F] lỡ
Cuộc tình đã [Em7] lỡ, anh còn nợ [Am] em.

Hình Như Là – 4dummies.info

http://www.facebook.com/4dummies.info

3 loại trái cây công dụng, hiệu quả tức thì?

3 loại trái cây công dụng, hiệu quả tức thì?

Kinh nghiệm thực tiễn từ trải nghiệm cá nhân trong quá trình vô tình dùng và nhận ra được nên chia sẻ với anh chị em. Bản thân không phải bác sĩ, chuyên gia y tế hay dinh dưỡng nhưng vô tình mình sử dụng qua thì thấy hiệu quả nên mần cái clip lan toả yêu thương =))

Mình ơi nghiên bụng cho anh xuống…

Mình ơi, nghiêng bụng cho anh xuống…

Trong nguyên tắc ngoại giao có 2 điều cấm kỵ, tuyệt đối không chê phụ nữ ở dơ và đàn ông liệt củ. Vì điều đó đụng đến sâu thẳm tự ái về giới tính của cả 2. Thằng đực nào cũng có điểm chung là không ai muốn thừa nhận mình yếu kém trong “chuyện ấy” thậm chí luôn nổ banh trời về khả năng đá trên sân hàng chiếu để thể hiện bản năng trong mỗi bữa nhậu cùng bạn bè, chiến hĩu.

Khi lâm trận nhưng sớm đầu hàng, hoặc súng ống “ừ thì đã có, nhưng có như không mà thôi”, các quý ông tội nghiệp luôn tự huyễn hoặc mình là do stress, do căng thẳng, do lười, do say quá, do thủ thứ do. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ do “yếu”.

Câu nói mà cả đời thằng đàn ông không bao giờ dám nói với bạn đời đó là: “Em ơi! anh yếu” Thiếu có dấu sắc thôi, yêu thì hơi ít mà yếu thì hơi nhiều đấy.

Read the rest of this entry

Chạy bộ khi trời rét đậm

Chạy bộ khi trời rét đậm

Nếu lựa chọn một môn thể thao dễ tập, ít chấn thương, linh động về địa điểm và phù hợp với nhiều lứa tuổi thì có lẽ không môn nào qua môn chạy bộ.

Tuy nhiên, chúng mình hay đùa “Què chân bóng đá, hóp má điền kinh, chết bất thình lình thể dục buổi sáng” không hẳn là không có lý do. Nhất là khi chạy bộ trong thời tiết rét đậm của mùa đông phương Bắc.

Anh chị hiểu nôm na như này, khi nhiệt độ môi trường giảm, máu lúc này ưu tiên nhiệm vụ chính trị là tập trung cung cấp cho các cơ quan nội tạng, nhịp tim auto thay đổi, các cơ bắp căng cứng để giữ ấm cơ thể, đó là lý do trời lạnh thì cơ của chúng mình cứng hơn lúc thường.

Nếu cơ thể người là một quốc gia thì nội tạng là tử cấm thành cần phải bảo vệ, Não luôn chỉ đạo cơ thể tập trung các nguồn lực cao nhất bảo vệ nội tạng, trong đó có máu. Khi lạnh teo bugi thì máu được tập trung vào các cơ quan trung tâm để lưu giữ nhiệt độ tối đa cho cơ thể. Giờ đây chúng mình hiểu khi gặp lạnh thì bàn tay, bàn chân, thậm chí cả khuôn mặt, đều bị tê cóng. Dùng bàn tay ấy thò vào áo ngực bạn gái hoặc thọc vào họa mi bạn trai sẽ ấm ngay lập tức vì những vùng đó máu tụ về nhiều. Hiểu chưa nạ?

Read the rest of this entry

Trần Tiến & Trịnh Công Sơn

TRẦN TIẾN & TRỊNH CÔNG SƠN

Bức ảnh này được chụp từ một bộ phim tư liệu quý về Trịnh Công Sơn. Trong đoạn phim này, Trần Tiến đang say sưa nhìn Trịnh Công Sơn nói chuyện với Nguyễn Duy, như fan nhìn thần tượng. Những ai xem bộ phim tài liệu “Màu cỏ úa” gần đây cũng đã nhận ra: cùng với Văn Cao, Trịnh Công Sơn là người có ảnh hưởng lớn đến cuộc đời của Trần Tiến. Thực ra ba người cũng chính là tiếng nói của âm nhạc Việt Nam đi qua ba thời kỳ: tiền chiến lãng mạn, chiến tranh tang thương và đổi mới hậu chiến.

Trở lại với bức ảnh. Lúc này, Trịnh Công Sơn khuyến khích Nguyễn Duy và Trần Tiến nên phối hợp với nhau để cùng viết ca khúc. Ông nói: “Duy cứ ngồi trên xe honda với Tiến. Tiến thì cứ viết melody, Duy cứ nghe, rồi từ những cái nốt ấy, chữ nó sẽ mọc ra, mọc ra. Duy thử đi rồi sẽ thấy đây là một trò chơi vui vô cùng tận. Vì chữ nó mọc ra khác với khi Duy làm thơ một mình”.

Đấy chính là cái hay của Trịnh Công Sơn. Ông luôn cổ vũ sáng tạo, đặc biệt là với những bạn bè của mình. Trịnh Công Sơn có nhiều bạn, và có một biệt tài: luôn khiến cho mọi người bạn cảm thấy mình thật đặc biệt. Như Trần Tiến, trong cuốn tự truyện “Ngẫu hứng” của mình, những dòng đẹp và trân trọng nhất đều dành cho Trịnh Công Sơn.

Để biết sự trân trọng ấy từ đâu ra, hãy đọc đoạn tự truyện này:

“Hắn vừa nhập cư Sài Thành, trạc tuổi băm, còn thích điệu đàng lập dị. Áo ngâm vỏ cây người thiểu số, tóc tai hippi, ngược ưỡn, vai khuỳnh. Mở miệng là đại ngôn, bị đồng nghiệp Nam ghét, tẩy chay, cả năm trời không ai mời đi diễn, đói chết mẹ.”

Người duy nhất mở rộng vòng tay với “hắn” chính là Trịnh Công Sơn. Hôm ấy, Trần Tiến tháp tùng Phạm Tiến Duật lần đầu đến nhà Trịnh Công Sơn. Vừa gặp hai người, Trịnh Công Sơn lấy rượu ra mời ngay. Trần Tiến kể:

“Anh mời bọn tôi vài ly là tôi đã say và buồn ngủ. Lính ở trong rừng mà, lấy đâu ra rượu. Anh dìu tôi lên phòng và vặn nhạc của anh cho tôi nghe. Tôi ngủ một mạch. Thấy tiếng nhạc suốt đêm, tưởng tôi nghe hết. Sáng sau anh hỏi: “Có thích bài nào không?”. Tôi nói: “Anh có cái máy nghe nhạc tân kỳ quá, em chẳng biết tắt bằng cái nút nào”. Anh cười thật hiền”.

Rồi Trịnh Công Sơn mời Trần Tiến ở lại ngay trong nhà mình. Trong mắt Trịnh Công Sơn, một vị doanh nhân và một người đạp xích lô có giá trị như nhau, vì ông nhìn vào tâm hồn của họ. Và vì thấy tâm hồn của Trần Tiến nên xem “hắn” như người trong nhà, tới bữa mời xuống ăn cơm như anh em ruột. Rồi cái máu giang hổ thảo mãng nổi lên, Trần Tiến ái ngại bỏ ra công viên Văn Lang ngủ bụi. Trịnh Công Sơn mới sai em ruột là Trịnh Xuân Tịnh đi ra thỉnh về, rồi nói giọng buồn bã: “Tiến không chịu hàm ơn cuộc đời, thì làm sao biết trả ơn người”.

Trần Tiến kể: có một dạo khi còn trẻ, ông ôm mộng phải viết cho được những đại tác phẩm Nhưng trong một lá thư tay, Trịnh Công Sơn viết: “Tiến à, mình không nghĩ rằng một bản giao hưởng tồi lại có thể ví được với một câu hò hay”. Tới đây, ta có thể hiểu âm hưởng dân gian xuyên suốt các tác phẩm của Trần Tiến từ đâu mà ra.

Để có thể mang “câu hò hay” vào mọi tác phẩm của mình, Trần Tiến tất nhiên phải có một óc quan sát thật tinh tế. Ông không đứng ngoài, mà lao vào sống, phải sống và thấu cảm đến đâu mới hiểu được “hồn người raglai”, mới nhìn thấy nỗi đau và niềm vui song hành theo những “vết chân tròn trên cát”, mới vui được khi nhìn “đàn chim Chơ rao bay qua bay qua dưới bầu trời”.

Ông mang sự tinh tế ấy từ âm nhạc vào trong văn học, thứ văn thô mộc nhưng đẹp tuyệt vời. Ông viết: “Không phải cứ cây, cứ chim là mùa xuân. Cây mận nhà anh Sơn (Trịnh Công Sơn) bởi cụ nhà khuất xa nên buồn mà chết. Con chim yến mất bạn tình, cô đơn mà đâm đầu từ núi cao xuống vực”.

Sài Gòn trong Trần Tiến chính là Trịnh Công Sơn vậy. Trần Tiến tả người anh lớn của mình: “Người ốm nhưng bước chân khoan thai, quý tộc, vai gầy nhưng ngực vươn ra như kiếm khách, nghe ai kể chuyện gì cũng “Tội rứa, chi mà tội rứa…” Đó là người “bảnh mắt ra đã gọi mình uống rượu, buồn như gã thủy thủ cuối chân trời”.

Thời gian “ở trọ” nhà Trịnh Công Sơn, Trần Tiến liên tục được bơm rất nhiều cảm hứng sáng tác. Ông viết:

“Kẻ hay chữ, một ngày không đọc sách, cái mặt trong đần đần ngu ngu.

Kẻ hay làm, một ngày không có việc, cái người trông bần thần muốn bệnh.

Chả thế vớ được người hay chữ như anh Hoàng Thiệu Khang mới ở bắc vào, anh Sơn vui lắm. Uống rượu, luận triết, nói cười rổn rảng suốt ngày trên cái vườn treo ở nhà. Nhớ một buổi chiều, ba anh em đang khề khà, bỗng có một em Nhật gõ cửa, xin được hỏi anh về triết phương đông. Em lại còn can tội… xinh nữa. Thế là chàng bỏ hai anh em tôi, líu ríu với người đẹp cả tiếng.

Chờ lâu quá, lại thông cảm với ông anh chưa vợ, tôi ra chào, xin phép về. Đi qua nàng, tự nhiên tôi hát:

“Âm dương nằm ngang, ngũ hành nằm dọc.
Em chưa biết đọc, em nằm nghiêng…”

TCS liền chen vào “Hay, hay. Toa mới bịa à, tiếp đi, tiếp đi.” Nói đoạn quay sang em gái xứ Phù Tang, khoe: “Đấy, đấy, âm nhạc phương đông đấy”.

Bấy giờ chàng mới sực tỉnh ra, xin lỗi vì đã quên bọn tôi. Từ hôm ấy, sáng nào cũng gọi sang uống rượu để được nghe những khúc sau. Nhờ gặp tri âm kích động, tôi viết thêm mấy chục bài nữa rồi tịt ngòi.”

Trước khi qua thế giới bên kia, Trịnh Công còn kịp dúi cho Bảo Phúc ít tiền, dặn thu thanh chùm ngẫu hứng cho Tiến, vì hắn “tội dễ sợ”. Tình bạn văn nghệ sĩ ngày xưa, sao mà đáng yêu đến thế.

Cũng như Trịnh Công Sơn, thời trẻ Trần Tiến chủ yếu… hát free. Người ta gọi ông là nghệ sĩ du ca. Mãi đến mấy năm trước, Trần Tiến mới lọ mọ lên Google gõ xem “Du ca là gì”. Đọc một đống kết quả xong cũng… ù ù cạc cạc. Chỉ biết đại loại là đi hát lang thang, không bán vé, không sân khấu, không ánh đèn và… không tiền. Tiền, nếu có, cũng dùng vào mục đích thiện nguyện.

Trần Tiến đã du ca như thế suốt thời trai trẻ. Tiếng hát của ông – cũng như người anh ruột Trần Hiếu – đã vang lên từ những chiến trường. Ông chơi guitar và hát cho bất cứ nơi nào có lính. Nhưng nếu Trần Hiếu hát sân khấu lớn, kích thích tinh thần chiến đấu cho hàng trăm, hàng vạn người qua những bài hát ca ngợi cách mạng và con người cách mạng thì Trần Tiến hát có khi chỉ cho hai, ba người nghe. Ông hát trên đỉnh núi, ngoài bến phà, trong công sự, leo lên cả ụ pháo nóc cầu Long Biên mà ngân nga. Và khi đã lớn tuổi rồi, ông cũng chỉ cảm thấy thoải mái khi hát ở những nơi không có ánh đèn sân khấu.

Vì dưới ánh đèn sân khấu, người ta sẽ phô ra một gương mặt mà đám đông muốn thấy. Trong khi Trần Tiến chỉ có độc nhất một gương mặt. Có lần vì cả nể, ông tham gia làm giám khảo cho chương trình “Bước nhảy hoàn vũ”, và mang luôn cái tính có sao nói vậy lên show. Các em nhảy latin sexy thì phải bình luận là vú có nảy, mông có sexy không, chứ chả lẽ lại đi nói “vòng một được đó, vòng ba chưa được”? Và thế là scandal nổ ra. Trần Tiến hứng trọn những lời chỉ trích, miệt thị từ chính những khán giả mà ông vẫn thương yêu và dốc lòng viết bài hát cho họ.

Ông viết: “Thấy lạc lõng, nhưng rồi chợt hiểu ra: già rồi. Những khán giả yêu ta cũng đã già theo, hoặc đã về cõi vĩnh hằng bình yên. Vậy mà còn ngồi đây tí tởn với “Bước nhảy hoàn vũ”. Sao không hoàn vũ đi nhạc sĩ hết thời ơi”.

Trần Tiến không hết thời, mà chỉ lạc thời. Kẻ lạc thời ấy càng trở nên cô đơn khi những người bạn lớn lần lượt nối gót ra đi, để ông cứ phải chứng kiến cảnh “chiều hoang vắng, chiếc xe tang đi thật vội vàng”. Trần Tiến như một gã cao bồi già, môt hôm bước ra đường, thảng thốt nhận ra đàn bà tự tin nhất định phải xài băng vệ sinh A, đàn ông đích thực thì phải uống bia B, trẻ con phải uống sữa C thì mới thông minh, vợ yêu chồng thì phải cho một muỗng siêu bột nêm D vào canh. Rồi chợt nghĩ: ông Hoàng Cầm đi xe gì mà gái mê chết mệt, ông Nguyễn Tuân bú sữa gì mà viết hay đến thế….

Một kẻ lạc thời, vì dù đã là thời bình, mà vẫn phải chứng kiến những “trận chiến” mới trên mặt trận văn hóa. Dù cố đứng ngoài cuộc, nhưng thỉnh thoảng Trần Tiến cũng khéo léo nói lên quan điểm của mình, khi có người chỉ vì bài hát “Cho một người nằm xuống” mà Trịnh Công Sơn viết cho Lưu Kim Cương đã vội kết luận ông là người của “bên kia”, rồi từ đó cố phủ định tất cả những sáng tác của ông. Trần Tiến kể lại cuộc hội thoại của mình và một người bạn tên Khanh “khú”:

  • Em mê giao hưởng, thế có nhớ bản số 3 của Beethoven viết tặng Napoleon không?
  • Có, một trong những bản hay nhất của nhân loại.
  • Beethoven đã xét nát nó khi Napoleon mang quân chiếm nước Đức, quê hương ông. Nhưng bài hát nó vẫn sống mãi. Có yêu một người đến mức thần tượng mới sáng tác hay như thế. Người đời đâu cần phán xet ông ấy yêu nhầm ai. Nhạc hay nó sẽ vượt qua mọi thành kiến, tư tưởng, chính trị. Nó sẽ nằm mãi trong lòng nhân loại. Cứ hay là được.

Ta bắt gặp khẩu quyết “cứ hay là được” ấy trong xuyên suốt chặng đường sáng tác của Trần Tiến. Viết gì cũng được, cứ hay là được. Nghệ thuật trước hết là hấp dẫn, chuyển tải gì tính sau. Vì “thực ra có cái quái quan trọng gì đâu mà chuyển tải. Ai cũng sáng tác nhạc và viết văn được cả thôi. Thằng (Nguyễn Trọng) Tạo viết ca khúc cũng dễ thương. Nguyễn Đình Thi viết nhạc, ông Văn Cao vẽ… Trời cho thì nhận! Đừng nghĩ nhiều đến chuyển tải thông điệp. Chẳng có thông điệp nào mới cả, nhưng sẽ rất mới nếu sống thật mình! Làm tình thì có gì là mới. Những ai yêu ta thật, dù chả biết kỹ thuật gì, vẫn cứ làm ta mê đi là sao. Nói ỡm nói ờ mà cứ sướng là sao.

  • Anh ơi, nhìn này, nó là cây lúa đấy.

Chàng đâu có nói con điên này chỉ một thứ mà ai cũng biết, chỉ ồ lên:

  • Thế à, thích nhỉ, cây lúa đẹp nhỉ.

Tình yêu thì lúc nào cũng vui thế đấy, dù có thòi ra thông điệp gì mới đâu.”

Sau này khi có ai hỏi phim “Em và Trịnh” muốn truyền đi thông điệp gì, có lẽ sẽ trả lời: tình yêu thôi.

Vì: “Tình yêu thì lúc nào cũng vui thế đấy, dù có thòi ra thông điệp gì mới đâu.”

Cre: Bình Bồng Bột

Chồng người ta

CHỒNG NGƯỜI TA

Dạo nọ có em single mom đêm hôm khuya khoắt hay nhắn tin cho anh, một hôm thủ thỉ hỏi: “Nếu sau này em lấy anh, anh có chiều em không?” Anh nói có. Em ấy lại hỏi tiếp “Thế anh có nhớ đến ngày sinh, có tặng em hoa hồng không?”.

Anh nói tất nhiên rồi.

Nàng lại hỏi tiếp: “Anh có xoa bụng cho em dễ ngủ không? Có đưa hết tiền lương cho vợ không, hay lại ki bo, kẹt xỉn đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành như thằng chồng cũ của em?”.

Anh nói yên tâm đi, anh sẽ xoa bụng, sẽ đưa hết tiền lương, sẽ chiều chuộng và đưa em đi hết cuộc đời này.

Em ấy gọi lại, reo ầm lên trong điện thoại: “Đúng là ông trời có mắt, em đã chờ nửa cuộc đời này để may mắn gặp được người chồng tuyệt vời như anh! Anh ơi, em đang khóc anh ạ!”

Lúc đấy thật ra anh đang ngà ngà say sau độ nhậu với anh em trong đội bóng. Nhưng các em biết không, em ấy tin sái cổ rằng trên đời vẫn còn những thằng đàn ông hoàn hảo như chui ra từ tiểu thuyết ngôn tình ba xu.

Sáng mai dậy bảo xin lỗi đêm qua anh say quá, anh nói phét đấy. Em ấy nghe xong khóc hưn hứt, nói “Anh nừa em à?” (em ấy nói ngọng chữ lờ). Anh nói, anh không nừa, nhưng trên đời này làm mẹ gì có một thằng vừa kiếm tiền giỏi, vừa siêng việc nhà lại vừa lãng mạn và chăm sóc vợ đến tận răng như thế. Nếu có, nó cũng không chọn gái đã một lần đò dở dở, dang dang. Em tỉnh lại hộ anh cái.

Lại có một em kể, chồng làm ăn trong Nam. Dạo gần đây có người bắt được quả tang chồng em ấy cặp bồ với một em cùng công ty. Em ấy hỏi theo anh em có nên bay vào xé xác đôi gian phu, dâm phụ ấy rồi chia tay không, chứ nói thật với anh, bỏ thằng này xong em dư sức hốt ngay được một thằng giai tơ.

Anh bảo thôi em ạ! Làm mà kêu nó về, hoặc thu xếp vào trỏng coi răng. Nếu không tha thứ được nữa thì bỏ cụ nó đi rồi ở vậy nuôi con, chứ chồng thì về cơ bản thằng nào cũng như nhau.

Thằng nào chưa hư là nó chưa có điều kiện để hư. Thằng nào chưa ngoại tình, chưa bồ bịch nghĩa là nó chưa kiếm được con bồ đủ ngon, hoặc ngắm được rồi nhưng con đấy nó đéo thích nó. Cái chính là người vợ phải như cái dây thừng, biết lúc nào buộc chặt, lúc nào thả ra vì nhiều khi chồng cũng như con chó, mình sểnh ra có đứa nó dắt đi ngay.

Khi đó nói cho sướng mồm thế thôi, không biết em ấy có bỏ được câu nào vào tai không.

Quãng vài tháng sau, một hôm vào phây em nó đã thấy up ảnh chìa mỏ hôn nhau với chồng, kèm mấy dòng rất tình cảm “Mãi mãi thế này chồng iu của vợ hâm nhé. Mãi iu chồng, chụt chụt”.

Anh ngó qua con tút ấy mà lạnh hết cả sống lưng. Còn nhớ đận trước bao nhiêu mỹ từ tốt đẹp như: “thằng hãm tài”, “loại mất dạy”, “đồ giẻ rách”…được em ấy xổ ra không thương tiếc, làm anh vừa đọc vừa mường tượng ra một con quỷ chứ không phải chồng của đứa con gái (trong mắt anh vốn rất thùy mị).

Một em gái khá xinh, thi thoảng tâm sự đêm khuya với anh, nói anh ạ, tình hình là trước sau gì em cũng bỏ lão này thôi. Em mà bỏ lão ấy, anh có chờ em không? Anh hỏi chờ bao lâu. Em ấy nói khoảng 10 năm, chờ cho con nó lớn đã. Anh lại hỏi sao bỏ. Em nó nói à sống với “nó” (em ấy gọi chồng bằng nó) ngột ngạt lắm, sáng nào cũng đặt 80 ngàn trên bàn cho em đi chợ; nhà hết gạo em nhắc gãy cả lưỡi mới lóc cóc vác bì đi đong. Đã thế đêm ngủ gáy như bò rống, ăn uống thì như thuồng luồng, em hết chịu nổi rồi.

Hehe.

Nghe em ấy kể về chồng mà phì cười, mới bảo em ạ, anh thì cũng rứa thôi. Em nhìn từ xa thấy anh lung linh thế thôi, nhưng anh cũng đầy thói xấu, thậm chí có thể xấu hơn chồng em.

Anh cũng ngày ba bữa cơm, ăn xong hay lấy tay thò vào mồm móc thức ăn thừa rồi ý tứ bôi gậm bàn. Ngày trung bình anh cũng đánh khoảng 69 quả trung tiện hoặc hơn (tùy hôm ấy ăn món gì, dưa cải muối hay hạt mít rang). Cũng nhai nhồm nhoàm như thằng chết đói. Ra đường ngó trước ngó sau không thấy ai cũng khạc nhổ tùm lum, thậm chí nửa đêm say rượu đi về qua ngõ, hứng lên vạch quần vừa đái vừa vẽ rồng vẽ rắn như một họa sỹ theo trường phái lập thể.

Anh cũng giản dị và tầm thường như rất nhiều thằng đàn ông khác, chỉ là em đứng quá xa và thấy anh qua lăng kính văn học lãng mạn mà thôi. Nên anh khuyên em nên tiếp tục chịu đựng. Trong hôn nhân, khi mà sự chịu đựng lên một tầm cao mới ta gọi nó bằng mỹ từ rất kêu, đó là “đức hy sinh” em ạ!

Còn nếu không tiếp tục hy sinh, em có thể ra đi và đừng lặp lại sai lầm thêm một lần nữa bằng cách lấy một thằng bản sao của thằng trước, thậm chí tệ hơn rất nhiều lần.

Các em ạ! Chồng người ta bao giờ cũng đẹp hơn chồng mình, cho đến khi chúng ta sống chung với nó vài năm. Các em sẽ thấy hóa ra chúng đều là những đứa trẻ to đầu, mãi không lớn nổi mà thôi. Idol, ủ pa, thần tượng… chỉ có trong phim ảnh, chứ đời thực nó trần trụi lắm các em ơi!

Anh Song Hà 4 cm.

Cre: Song Hà

Mr “Đờm”

Giờ mới biết, ahihi 😅🤣😂

Mr “Đờm”

Đờm (not Vĩnh Hưng) là dịch nhầy nằm trong cuống họng. Thường khi nhắc tới nó sẽ khiến chúng mình cảm thấy bẩn và muốn trừ khử nó cho sạch họng.

Một điều thú vị là đờm rất có ích cho cơ thể, thành phần cấu tạo của nó không có gì đáng kinh tởm cả, cái thứ sền sệt ấy chủ yếu là nước, muối và các kháng thể được thiết kế tạo ra nhằm giữ và diệt khuẩn cùng các vi sinh vật trong mũi và cổ họng của chúng mình.

Chúng mình thường nhầm là đờm chỉ xuất hiện khi cơ thể có bệnh về hô hấp, thật ra đối với một người hoàn toàn khỏe mạnh thì một ngày cơ thể cũng sản xuất ra cả chén đờm.

Chúng mình tưởng tượng thế này, lấy 2 cái ống nước 1 khô, 1 ướt, sau đó cho một nắm tro chạy qua ống thì tro sẽ trôi tuột hết qua ống khô, trong khi ống ướt sẽ giữ tro lại trên thành ống. Ống ở đây là hệ thống dẫn không khí vào cơ thể và nước chính là dịch nhầy (đờm) này. Nếu không có Mr Đờm, các mầm bệnh và bụi bẩn trong không khí sẽ xông thẳng vào phổi.

Ngoài ra, khi chúng mình bị dị ứng, cơ thể sẽ tăng cường sản xuất đờm để tẩy sạch những dị nguyên có hại hiện diện trong cơ thể.

Nói đến đây sẽ thấy ngôi sao đờm có vai trò vô cùng quan trọng chứ không chỉ là cái cục xanh xanh vướng víu trong cổ họng chúng ta.

Khi nó vón cục trong họng, lúc này anh chị sẽ có 2 lựa chọn: NUỐT or KHẠC?

Tạo hóa cho đờm tự chảy xuống dạ dày một cách rất tự nhiên để axit dạ dày và hệ tiêu hóa sẽ càn quét, xóa bỏ đờm và bất kỳ chất có hại nào trong đờm. Mr Đờm lúc nay hoàn thành sứ mệnh lịch sử, tan thành bọt nước và xuất cảnh bằng đường đít.

Nhưng đôi khi, nuốt nó hông có phê bằng khạc. Vậy khạc phải khạc như nào cho đúng cách? Nghe thì buồn cười chứ 69,69% nhân dân ta đếu biết khạc đờm :))

Nay rảnh, Anh Ba bày cho bài yoga khạc đờm: Tuyệt đối không được há cái mỏ thật to rồi khạc ò ò ò ò, tởm không chịu được. Nhiều thằng khạc đờm mà anh tưởng ai đang đút xương rồng vào đít nó. Khạc như vậy vừa mất thẩm mỹ và rất dễ tổn thương thanh quản. Khạc xong tắt mẹ loa thì mất vui.

Tốt nhất là khép cái mỏ lại, hít vào cho sâu (khi hít mạnh đờm thừa trên mũi cũng được tập kết xuống họng. Liu í lúc này không được nhai bất cứ thứ gì vì dị vật có thể bay vào khí quản, khí quản mà tắc thì đó sẽ là lần khạc cuối cùng trong đời.

Cuối cùng, uốn lưỡi cong hình chữ U, sử dụng cơ mặt sau cổ họng đưa bạn đờm ra vùng miệng sau đó nhổ vào bồn rửa hoặc đứa mình ghét tùy ý.

Màu sắc của đờm nói lên điều gì:
Nếu đờm trong suốt, rất có thể bạn bị dị ứng. Cơ chế chống dị ứng tạo histamine (một amin sinh học của cơ thể) và làm cho tế bào sản sinh ra nhiều đờm hơn. Các anh chị viêm mũi dị ứng có nhớ đến cảnh cứ chuyển mùa là nước mũi trong veo lòng thòng lau hoài không hết không? Đó là lý do bác sĩ kê thuốc chống dị ứng cho anh chị trong mùa này.

Nếu đờm màu vàng/xanh lá cây, bạn có thể đã bị viêm nhiễm. Màu sắc này được tạo ra bởi một loại enzyme sản xuất bởi bạch cầu đang chống lại sự nhiễm trùng. Thường sẽ kèm theo dấu hiệu như ho, sốt gì đấy. Cái này phải khám mới chữa được.

Nếu đờm có màu đỏ (máu) mà cả ngày chưa ăn miếng tiết canh nào thì nguyên nhân có thể do độ ẩm quá thấp, không khí bị khô (trong phòng điều hòa). Khắc phục là uống nhiều nước và sử dụng máy tăng độ ẩm. Nhưng khi nhìn thấy máu trong đờm nhiều lần, đó có thể là dấu hiệu của một căn bệnh nghiêm trọng. Nếu không chịu đi khám thì có mỗi buổi sáng nên hít đất vài cái và ăn quả chuối, nó không khiến anh chị hết bệnh nhưng nó giúp anh chị quen mùi đất và ăn chuối nải nóc tủ trường kỳ về sau.

Nói để thấy, có những thứ tưởng là đáng ghét nhưng thật ra nó đang ngày đêm bảo vệ chúng ta. Có những người trong đời đôi khi không làm mình thật sự vui nhưng thật ra họ mới chính là người quan tâm tới anh chị nhiều nhất.

Lùi lại một chút để quán chiếu và cảm thông cho nhau.

Và đôi khi họ không yêu em theo cách em muốn không có nghĩa là họ không thật lòng yêu em.

Cre: Nguyen Khanh

%d bloggers like this: