Author Archives: Hình Như Là

Tại sao nhiều cá nhân có IQ cao nhưng cuối cùng họ vẫn thất bại?

Q: Tại sao nhiều cá nhân có IQ cao nhưng cuối cùng họ vẫn thất bại?

————————

A: Hector Quintanilla, nhà sáng lập DigitalAgeEducation.com

Đây là cá hổ kình.

1 loài động vật có vú cực kì mạnh mẽ.

Nó có tiếng tăm tới nỗi mà người ta gọi nó là “Cá voi sát thủ”.

Nhiều tài liệu ghi nhận rằng cá voi sát thủ có thể giết chết cả những con cá mập trắng lớn.

Tuy nhiên, dù nó có mạnh mẽ đến đâu, thì loài vật này hoàn toàn bất lực bên ngoài môi trường sống tự nhiên của chúng.

Theo cách tương tự, những người có IQ cao cố gắng hoạt động bên ngoài các lĩnh vực không phù hợp với tài năng của họ, rồi thất bại. Việc này cũng giống như 1 con cá voi sát thủ cố gắng chạy bộ trên bờ biển vậy.

• Shakespeare là 1 nhà văn thiên tài, KHÔNG phải hoạ sĩ.

• Michelangelo là 1 thợ điêu khắc thiên tài, KHÔNG phải nhạc sĩ.

• Beethoven là 1 nhà soạn nhạc thiên tài, KHÔNG phải kỹ sư.

• Newton là 1 nhà vật lý học thiên tài, KHÔNG phải diễn viên.

• Còn bạn thì sao? Tài năng của bạn thuộc lĩnh vực nào?

Bạn có đang bơi trong môi trường sống tự nhiên hay là sẽ chết vì cố gắng trở thành 1 ai đó không phải chính mình?

Nguồn: qr.ae/TVYv4x

(c)Quora Việt Nam!

4dummies.info | Gombi.vn | Beooi.com | Soaica.net

Tại sao những người giàu vẫn làm việc sau khi đã trở nên giàu có? Tại sao họ không hưởng thụ tài sản của mình thôi?

Tại sao những người giàu vẫn làm việc sau khi đã trở nên giàu có? Tại sao họ không hưởng thụ tài sản của mình thôi?

Trả lời bởi Anabela Alamo, từng là nhân viên công tác xã hội.

Do môi trường họ sống

Vây xung quanh người giàu không phải là những người bình thường như chúng ta, họ dành hầu hết thời gian của mình bên cạnh những người dư dả khác.

Những người này không giống chúng ta, ta làm việc vì đồng lương và chỉ hy vọng ngày nào đó mình sẽ tậu được một căn nhà to hay là một chiếc xe thôi. Thay vào đó, ở xung quanh họ là những người có rất nhiều của cải, tài nguyên để tiêu xài, những kỹ năng để kinh doanh, khả năng tập hợp nhóm và xây dựng một thứ gì đó to lớn.

Người sung túc không vui chơi bởi họ chán rồi. Họ đã có trải nghiệm về tất cả những thứ xa xỉ đắt đỏ, như sắm một căn nhà to bự, ô tô đắt tiền, đồng hồ, vân vân, và những thứ vật chất này không gây ấn tượng cho ai mấy sau một khoảng thời gian ta sở hữu.

Read the rest of this entry

CÁC MỐI QUAN HỆ CỦA CHÚNG TA ĐỔ VỠ BỞI PHẦN LỚN MỌI NGƯỜI GIAO TIẾP VỚI NHAU NHƯ THẾ NÀY

CÁC MỐI QUAN HỆ CỦA CHÚNG TA ĐỔ VỠ BỞI PHẦN LỚN MỌI NGƯỜI GIAO TIẾP VỚI NHAU NHƯ THẾ NÀY.

Tác giả: Nicolas Cole

Bài ngắn nhưng quan trọng.

Nếu bạn để ý kỹ, trọng tâm phần lớn mọi cuộc đối thoại đều xoay quanh một cá nhân.

Gọi người bắt chuyện là A

Một người hoạt ngôn nào đó là B.

Và khi người B tiếp nhận cuộc trò chuyện, thay vì đưa ra những câu hỏi ngược lại cho A, họ chỉ trao đi những lời nhận định về chủ đề mà cả hai đang nói tới.

Read the rest of this entry

LÀM MARKETING NHƯ ĐEN VÂU

LÀM MARKETING NHƯ ĐEN VÂU

Tui rất thích Đen và những ca từ trong mấy bài hát của Đen. Nhưng những ngày gần đây tui càng thấy thích thú hơn với cách làm Marketing team của Đen.

Có nhiều yếu tố khiến cho những MV của Đen, dù chi phí rất thấp nhưng vẫn đạt độ lan tỏa khủng khiếp. Cách làm này phù hợp và có thể áp dụng cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ.

>>> Đen là The First.

Mọi người đều nói ca từ của Đen rất hay nhưng tui nghĩ hay là phụ, quan trọng nhất là nó “Đúng”.

Nếu tinh ý, chúng ta dễ dàng nhận ra những ca từ mà Đen dùng thường xuyên liên quan đến nhóm văn phòng: Deadline, sếp, 8 tiếng nhìn màn hình,v.v… Đây là những từ ngữ hết sức thân thuộc với nhóm đối tượng ngày ngày mài mông công sở, dán mắt màn hình.

Như bài “Bài này chill phết”, Đen đánh đúng vào nỗi đau deadline cùng mong ước “dưới ngọn đồi, căn nhà nhỏ, nhìn ra bờ sông”. Gần như đó là khao khát trong lòng của những người trẻ đang cật lực cày cuốc mỗi ngày ở văn phòng.
Hay bài “Lối Nhỏ”. Đen cũng khéo léo nói về nỗi đau, sự tự tin thường thấy của những bạn trẻ mới đi làm chưa có gì vững chắc trong tay.

Rõ ràng Đen cực hiểu, rất hiểu insight của nhóm đối tượng này. Mỗi bài hát, ca từ người nghe như thấy mình ở trong đó. Chưa kể đến melody cũng rất hiện đại, nhẹ nhàng đúng kiểu nghe để thư thái lại.

Những yếu tố này khiến cho nhạc của Đen có sức “thấm” cực mạnh và cực cảm xúc.

Và quan trọng hơn nữa, chưa có 1 dòng nhạc thực sự nào dành riêng cho nhóm khán giả này.

Đen là người đầu tiên, The First.

Read the rest of this entry

KHỦNG HOẢNG Y ĐỨC Ở BỆNH VIỆN XANH-PÔN: CƠ HỘI VÀNG ĐỂ TRUYỀN THÔNG “CỨU SỐNG” HÀNG TRĂM NGHÌN NGƯỜI NHIỄM HIV

KHỦNG HOẢNG Y ĐỨC Ở BỆNH VIỆN XANH-PÔN: CƠ HỘI VÀNG ĐỂ TRUYỀN THÔNG “CỨU SỐNG” HÀNG TRĂM NGHÌN NGƯỜI NHIỄM HIV

Một bài viết rất hay, nhiều kiến thức về HIV trong giai đoạn hiện nay (2020) và các cách thức hiểu rõ để truyền thông “cứu sống” hàng trăm nghìn người nhiễm HIV mà mình chia sẻ lại từ blogger Nguyễn Ngọc Long, trên tinh thần của tác giả share để nhiều người được biết, hiểu và “được cứu sống”.

Cảm ơn vì bài viết rất rất hay này.

KHỦNG HOẢNG Y ĐỨC Ở BỆNH VIỆN XANH-PÔN: CƠ HỘI VÀNG ĐỂ TRUYỀN THÔNG “CỨU SỐNG” HÀNG TRĂM NGHÌN NGƯỜI NHIỄM HIV

Tại hội nghị 20 năm điều trị HIV/AIDS tại Việt Nam, PSG.TS Nguyễn Hoàng Long, Cục trưởng Cục Phòng, chống HIV/AIDS (Bộ Y tế) cho biết “cả nước có 215.661 người nhiễm HIV và 103.616 người tử vong do HIV/AIDS”.

Thực ra, 103.616 người nhiễm HIV kia lẽ ra đã không phải chết. Bởi vì HIV không thể làm người ta chết, mà sự thiếu hiểu biết về HIV mới là nguồn cơn dẫn đến tử vong.

Tóm lược dưới đây không hoàn toàn chính xác về mặt khoa học, nhưng cô giáo cố gắng giải thích dễ hiểu nhất để các em nắm vấn đề:

1- HIV là một loại virus, hiện chưa có thuốc chữa.

2- HIV không khiến người ta chết, nó chỉ làm suy yếu hệ miễn dịch bằng cách liên tục diêu diệt tế bào CD4

3- Khi số lượng tế bào CD4 giảm thì nguy cơ chết vì các bệnh khác tăng cao (đó là nguy cơ thôi, vì trong thực tế có những người chỉ còn 8, 10, 12 tế bào CD4 vẫn sống khỏe bình thường)

4- Tin vui là tế bào CD4 được cơ thể sản xuất liên tục. Tin buồn là số lượng tế bào CD4 bị tiêu diệt mỗi ngày nhiều hơn số lượng tế bào CD4 được sinh ra mỗi ngày

Read the rest of this entry

9 NGUYÊN TẮC TRUYỀN THÔNG BẤT BIẾN DÀNH CHO START-UP

9 NGUYÊN TẮC TRUYỀN THÔNG BẤT BIẾN DÀNH CHO START-UP

6 năm trước trong hội thảo về Truyền thông – Tiếp thị và Big Data do anh Đạt (CTO của FPT Online) làm diễn giả, có một bạn đã đặt câu hỏi rằng bạn có khả năng làm ra sản phẩm tốt hơn (một phần) sản phẩm cùng loại hiện có trên thị trường. Nhưng nguồn lực của bạn hạn chế nhiều cái, bạn có nên start-up với sản phẩm này không?

Các khách mời đã tư vấn một số vấn đề cho bạn đặt câu hỏi và chốt lại rằng rất khó có câu trả lời cụ thể. Tất nhiên, vì đây không phải là hội thảo của mình nên không thể “cướp diễn đàn” để trả lời thay cho diễn giả. Nhưng mình rất muốn tư vấn cho bạn ấy, vì câu hỏi này thuộc dạng “kinh điển”, hầu như tiếp cận với startup nào mình cũng thấy họ có trăn trở y hệt kiểu này!

Đúng như các khách mời hôm đó là anh Hiển và anh Đạt có nói, tự người đặt câu hỏi mới ra quyết định yes/no trong trường hợp này được, nhưng mình xin cung cấp thêm một vài thông tin gợi ý để việc ra quyết định của bạn được dễ dàng hơn nhé. Với lưu ý rằng, chia sẻ dưới đây thể hiện quan điểm cá nhân của mình dựa trên kinh nghiệm tư vấn thực tế và quan sát – đánh giá thị trường, nó không mang hàm ý sách vở học thuật.

THỨ NHẤT,
mình cho rằng sẽ không có bất cứ doanh nghiệp nào “chết” nếu họ có đủ vốn để chịu lỗ trong một khoảng thời gian (rất) dài. Mình thường nói vui với các bạn nhờ mình tư vấn rằng nếu có đủ tiền chịu lỗ trong 10 năm thì bạn start-up cái gì cũng thành công. Bất kể thị trường biến động thế nào, đối thủ của bạn là ai và bạn kinh doanh mặt hàng gì. Bởi vì đặc thù của kinh doanh là nhạy bén nắm bắt cơ hội và có khả năng thích ứng với sự thay đổi. Làm sai thì sửa, làm sao mà chết được! Chỉ có điều, khi phạm sai lầm, các start-up không còn đủ tiền để mà thay đổi. Khi lựa chọn sai làn đường, các start-up không còn lực để nhảy qua làn đường kế tiếp trong một cuộc đua. Các start-up sẽ nuối tiếc nhìn cơ hội vụt qua trước mắt. Tóm lại, các start-up phải hành xử theo kiểu con nhà nghèo.

Read the rest of this entry

Chia folder

Chia Folder

4dummies.info | Gombi.vn | Beooi.com | Soaica.net

Nên chia folder một cách có khoa học để dễ dàng cho việc tìm kiếm, sắp xếp, hệ thống các file cũng như khi cần tra cứu đối chiếu được thuận tiện.

Nguồn: 902030.

 

30 ngày làm thương hiệu cho kênh truyền thông của bạn

30 ngày làm thương hiệu cho kênh truyền thông của bạn

4dummies.info | Gombi.vn | Beooi.com

Bài viết chia sẻ cho các bạn cách sử dụng các nội dung tham khảo đăng tải trên các kênh truyền thông (Mạng xã hội…) tạo thương hiệu. Tuỳ mỗi loại hình kinh doanh sẽ có những ứng dụng khác nhau, tuy nhiên kiên trì, chuyên cần, kỷ luật và sáng tạo là yếu tố giúp các doanh nghiệp SME phát triển tốt hàng ngày.

Thanks Truyền Thông Trăng Đen đã chia sẻ một bài viết bổ ích cho cộng đồng.

Body Shaming

Body shaming là thứ tồi tệ và hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng Ồ có sao đâu, tôi chả ác ý gì.

Mình ví dụ luôn chính mình, béo và hói, đương nhiên là già nữa (càng già càng béo càng hói). Và các bạn ngày đéo nào cũng vào nhắc mình điều đấy. Đọc comment mà xem, dưới tất cả các câu chuyện liên quan đến ngoại hình của mình, thì số comment hỉ hả nói mình béo và hói của các bạn lúc nào cũng từ 50% trở lên.

Dễ hiểu, các bạn sẽ đến chỗ làm, chỗ học, và xả hàng đống nhận xét về ngoại hình người khác một cách thản nhiên.

Bạn sẽ gọi người khác bằng biệt danh mang tính định hình: Hoàng béo, Toán xồm, My móm, Huyền gù, Thịnh sứt, Tùng toét, Lan chồn (vì bạn ấy chả may có mùi cơ thể hơi nồng nàn), Phương phệ,. Thậm chí độc ác hơn, như Tiến thọt, Hoa chột, Lâm chín ngón, Chiến sẹo – tức là những ngoại hiệu xoáy vào vết thương bẩm sinh hoặc tai nạn của người ta.

Bạn sẽ cười hô hố khi một người béo mặc đồ hơi bó sát, và mỉa mai khi một người gày xỏ chân vào một đôi giày quá khổ.

Bạn sẽ ăn uống vui vẻ, rồi quay sang mấy người thừa cân nói, Ăn đi ăn mạnh lên, béo thì cũng béo rồi. Hoặc ngược lại với những người gày gò, Mày sướng nhỉ, ăn bao nhiêu mà đi đâu hết ấy, chả bù cho tao (ý là tạo đẹp vkl ra bao nhiêu công tập luyện chứ đéo đùa đâu).

Bạn sẽ chào người ta bằng một câu đéo liên quan như là, Ô đi đâu đấy? Dạo này béo thế?
Bạn sẽ chia sẻ cảm xúc theo cách đéo liên quan như là, Lạnh nhờ, tao mà nhiều mỡ như mày thì khỏi sợ lạnh.
Bạn sẽ lôi ngoại hình người khác ra đùa khi bạn vui, khi bạn buồn, hoặc đơn giản khi bạn thấy nhạt nhẽo (mà bạn thì lúc L` nào chả nhạt nhẽo).

Bạn sẽ sờ bụng, sờ nọng cằm, sờ bọng tay đầy mỡ của người yêu bạn và suýt soa, Ôi thích thế sờ sướng thế yêu thế hi hi. Nhưng một lúc nào đó bạn cúng sẽ suýt soa trước 1 nam thần 6 múi hay 1 nữ thần bơm tí. Như thế, auto người ta thấy buồn – cười, bạn ạ.

Ơ nhưng bạn ko có lỗi gì cả, đừng hiểu lầm bạn, bạn không có ác ý gì. Phải không?

Không ai trên đời này có ác ý cả, nhất là khi nói về những thứ nhảm nhí như là ngoại hình người khác. Nhưng hàng nghìn lời nhận xét của bạn, và những người như bạn, sẽ đẩy bất kỳ ai lùi lại.
Lùi vào nhà họ.
Lùi vào buồng họ.
Lùi vào trong tủ đóng kín cửa lại.
Rồi lùi mãi lùi mãi vào trong tâm thức, khóa kín lại.
Bởi vì có gì chờ đợi họ ngoài kia đâu, khi ngay cả người thân của họ mỗi bữa ăn cũng bắt đầu bằng câu, Ăn đi béo thì cũng béo rồi.

Đấy còn không là ác, thì là gì? Thế còn chưa phải body shaming thì thế nào nữa?

Chúng ta có cả vạn đề tài để nói về, và nói với nhau. Chúng ta không quan hệ với nhau vì ngoại hình (đúng không? bạn có chơi thân với đứa nào vì nó béo, hay yêu đứa nào vì nó gày không?). Vậy thì để cho ngoại hình người khác được yên.

Còn nếu bạn thực sự quan tâm lo lắng cho họ, thì hãy như thằng bạn thân của mình. Trưa đéo nào nó cũng nhẹ nhàng âu yếm gọi mình: Đến giờ đi tập rồi, đcm thằng béo lười như con chó.

(c) Đéo Hiền

NGẪM VỀ NHÂN VẬT NGẠN “MẮT BIẾC”

NGẪM VỀ NHÂN VẬT NGẠN “MẮT BIẾC”

(Khán giả cân nhắc trước khi đọc, đây là quan điểm chủ quan nhưng có thể sẽ tiết lộ một vài nội dung trong phim)

Đến tận khi hết phim, Ngạn đã 35 tuổi và vẫn còn trinh, dù từ đầu đến cuối phim, Ngạn có không biết bao nhiêu là cơ hội liên hoan. Khán giả tiếc nuối như xem đội bóng thân yêu chơi hay, chơi đẹp, chơi nhiệt tình, chơi quyết tâm cao, mỗi tội chẳng ghi được bàn nào trong một trận đấu cần phải thắng…

Ngạn như một người chưa sống trọn vẹn trần đời đã vội đi tu vậy, ta sẽ thấy hình ảnh đó khá phổ biến trong giới trẻ ngày nay. Lười tranh đấu, sợ đánh đổi, chưa có gì trong tay nhưng suốt ngày kêu buông bỏ. Thu mình lại sống trong một cái vỏ xinh xắn, ngày ngày điểm tô lên cái vỏ đó những bông hoa xinh xinh, những món đồ be bé, thiện lành, đẹp đẽ rồi chụp ảnh post facebook kiếm chút like để bộ não tiết ra chút serotonin đủ ve vuốt cuộc đời… Còn bên trong là chất chứa sự sợ hãi và tiếc nuối, rồi lại phải ru lòng buông bỏ, nhưng thực ra là cố dập đi những ham muốn đang trỗi dậy vì chưa một lần được thỏa mãn.

Ngạn có tốt không? Tốt chứ. Nhưng tốt thôi chưa đủ và chính cái “chỉ tốt” đó lại gây khó xử cho tất cả mọi người. Thà cứ xấu hẳn như Dũng (tên nhân vật trong phim, not me) thì cuộc đời lại rất dễ hành xử. Đằng này Ngạn tốt quá, thành ra phụ Ngạn cũng khổ, mà lấy Ngạn về cũng không biết để làm gì. Những người sống quanh Ngạn cũng loay hoay khó xử với Ngạn, còn Ngạn thì vẫn cứ tốt, tốt một cách bất lực.

Nếu coi lòng tốt như một phần mềm xịn xò hữu ích, thì chí ít, nó cũng phải được chạy trên một cái máy tính có cấu hình phần cứng đủ mạnh mới đem lại hiệu quả. Đằng này phần cứng của Ngạn hơi yếu, nhà thì nghèo, sức thì yếu, đánh nhau trận nào thua trận đấy. Nên mỗi lần khởi động phần mềm lòng tốt là máy treo lên treo xuống vì cấu hình không tải nổi. Khán giả chỉ biết chép miệng tiếc nuối, như xem bóng đá SEA Games nhiều mùa trước.

Mình thì luôn nghĩ đời có hai loại người tốt. Loại một là loại buộc phải tốt vì không có năng lực để mà làm người xấu, nói gì thì nói, xấu cũng cần phải năng lực lắm đó, không có năng lực mà xấu là bọn nó vả cho vỡ mặt. Loại hai là loại có dư năng lực để xấu, nhưng lựa chọn sống là người tốt. Trong hai loại này, đương nhiên loại hai sẽ hữu ích hơn. Còn loại một thì đồng tình là tốt đấy, đáng quý đấy, nhưng vô hại, nên cũng vô dụng luôn. Tiếc là Ngạn lại thuộc loại một.

Xem bộ phim bất kỳ, ngoài tình tiết và nội dung phim, việc tạo nên những nhân vật thú vị cũng rất quan trọng. Nói gì thì nói, có nhiều nhân vật trong phim đã trở thành hình mẫu trong đời thật cho biết bao thế hệ cơ mà, ví dụ như Tôn Ngộ Không, giờ cuối tuần nào cũng có một chú Tôn Ngộ Không phiên bản đi cà kheo múa gậy xin tiền ở ngay cổng Công viên Cầu Giấy nhà mình cơ mà. Nhưng tiếc là trong cả phim, chẳng có nhân vật nào thú vị, tất cả cứ bàng bạc, u uẩn, mờ mờ…

Nếu có một lối thoát cho cuộc đời Ngạn, mình nghĩ có thể đó là Hồng, hôm bưng cháo cho Ngạn ăn, lừa lừa cho tí Viagra vào xong cứ lao bừa vào mà liên hoan. Xong chuyện là Ngạn sẽ hiểu ra cuộc sống có nhiều điều quan trọng hơn là đánh đàn và hoài niệm. Đằng này Hồng cũng lại là người tốt… Đm… Nghĩ mà ức.

Cơ mà thôi, tác phẩm nào cũng mong muốn mang lại cho khán giả một cảm xúc nào đó. Với “Mắt biếc” thì là Ức vãi đái. Nên Ngạn như vậy là đã làm rất tốt việc của mình rồi. Đấy, đến ngay cả việc này Ngạn cũng lại tốt nữa…

Ảnh minh họa: Ngạn đang chơi bản Romance, nhiều năm về sau khi ra Bắc công tác cho bộ Dục (Vợt từ comment phía dưới lên)

(c) Dũng Đê Tiện

 

 

%d bloggers like this: