Daily Archives: 21/01/2020

Mấy người có IQ cao học theo kiểu nào vậy?

Mấy người có IQ cao học theo kiểu nào vậy?

Q : Mấy người có IQ cao học theo kiểu nào vậy?

A : Jeffrey Robinson, IQ 160

Hồi đại học, tôi đọc về thời còn đi học của Isaac Asimov, tác giả yêu thích của tôi. Ông tiết lộ rằng mình luôn dành tuần đầu tiên của học kỳ để đọc HẾT TOÀN BỘ giáo trình, đọc tất tần tật đúng nghĩa đen. Và trong khi các bạn học vẫn còn đang mê mải với những buổi gặp mặt và tiệc tùng, ông cô lập với thế giới bên ngoài và chỉ tập trung vào mỗi việc đọc mà thôi. Tôi đã quyết định làm thử theo cách đó. Tôi đọc tất cả những giáo trình có trong học kỳ. Có rất rất nhiều chỗ tôi không hiểu và phần lớn thời gian tôi không khác gì chó xem bản đồ. Tôi không biết được cái gì là quan trọng, cái gì không, và trong quá trình đọc tôi cũng lúc được lúc không rút ra được một điều gì đó.

Và sau đó chuyện không ngờ đã xảy ra. Khi tôi ngồi lớp nghe giảng… tôi nhận ra mình hiểu bài nhiều hơn hẳn so với các bạn cùng lứa. Mọi người nghĩ tôi là một thiên tài, nhưng thực tế chỉ là tôi đã đọc trước. Hầu hết các sinh viên đều đợi cho đến SAU các bài giảng mới dò dẫm đọc giáo trình vì phần lớn những gì họ nghe được đã trôi tuột đi đâu. Vậy là bằng cách nào đó, có lẽ do việc đọc, tôi đã hiểu nhiều hơn. Giống như là tôi đã mò được sợi dây liên kết nối những lời giảng của giảng viên với những gì tôi đã đọc, dù lúc đọc trước tôi chẳng hiểu gì. Đôi khi tôi còn có thể nhìn ra được điều mà giảng viên định hướng tới, rồi làm thế nào mà chương hiện tại lại dẫn đến chương tiếp theo. Trong lớp lịch sử, tôi có thể nhìn ra được sự kiện này sẽ dẫn đến sự kiện kế tiếp như nào trong khi các bạn cùng lớp của tôi thì hoàn toàn mù mờ.

Trong khi hầu hết bọn họ phải vật lộn, mất phương hướng và hoang mang, với tôi thì việc học, về cơ bản, chỉ là ôn tập lại. Tôi nhận ra mình có thể bật ra những câu hỏi thông minh hơn, và nhìn ra được nhiều ý nghĩa hơn trong những lời của giáo sư hướng dẫn. Và thực tế là, nhiều bài giảng chỉ là cuộc trao đổi giữa giáo sư và tôi, ngồi hàng ghế đầu, trong khi những người khác lắng nghe, thường bối rối và mông lung (họ thường là những ‘người thứ ba’ bất đắc dĩ của ‘các cuộc nói chuyện tình cờ’). Giáo sư thấy rất hài lòng với việc CÓ ĐỨA ‘hiểu bài’.

Sau đó, học kỳ nào tôi cũng làm theo cách học này.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: