Daily Archives: 15/10/2015

Vĩnh biệt người chăn trâu vĩ đại

Vĩnh biệt người chăn trâu vĩ đại

Một chùm bài viết về Ông Hồ Giáo từ báo Thanh Niên, cũng lâu rồi, nhưng mình đăng lại để vĩnh biệt người chăn trâu vĩ đại, người được phong anh hùng nhưng sống một cuộc đời trầm lặng, “người mà nếu có thiên đường hay cõi niết bàn thì chắc chắn ông sẽ lên trên đó. Người như ông, không lên đó thì không biết nơi đó dành cho ai” – Hình Như Là – 4dummies.info

(TNO – Hoàng Hải Vân) Ông Hồ Giáo đã đi vào cõi vĩnh hằng. Ông không theo đạo nào, nhưng nếu có thiên đường, nếu có niết bàn hay cõi tiên thì chắc chắn ông sẽ lên trên đó. Người như ông, không lên đó thì không biết nơi đó dành cho ai.

Ông Hồ Giáo, người chăn trâu vĩ đại - Ảnh: Trần ĐăngÔng Hồ Giáo, người chăn trâu vĩ đại – Ảnh: Trần Đăng
Hồi nhỏ đọc thơ Tố Hữu tôi ngưỡng mộ anh Hồ Giáo. Sau khi gặp ông, viết bài về ông, tôi càng ngưỡng mộ ông Hồ Giáo hơn. Sự ngưỡng mộ sau không giống như sự ngưỡng mộ trước, nhưng nó khác nhau như thế nào tôi không lý giải được. Thỉnh thoảng tôi cứ nghĩ về ông, nghĩ miên man mà không biết mình nghĩ gì.
Trong kinh sách Thiền tông có “Thập ngưu đồ” (Mười bức tranh con trâu), một tác phẩm vô cùng độc đáo. Dưới mỗi bức tranh có những bài kệ của các thiền sư cao tăng. Đọc “Thập ngưu đồ” ta có thể chiêm nghiệm những điều sâu xa vi diệu của Thiền. Ở Trung Quốc xưa đã có những dòng thiền lấy chính cái chuồng trâu làm Thiền viện, nhiều vị thiền sư từ cái chuồng trâu mà thấy được Phật.
Mỗi lần nghĩ đến ông Hồ Giáo tôi lại đọc “Thập ngưu đồ”. Mỗi lần đọc “Thập ngưu đồ” tôi lại nghĩ đến ông Hồ Giáo. Cuộc đời ông gắn với những con trâu. Đến những năm tháng cuối đời, hàng ngày ông vẫn đi về với chúng, cho đến khi không còn lê bước đi được nữa. Ông Hồ Giáo không đọc kinh niệm Phật, và có lẽ cũng không suy tư dằn vặt về lẽ sống chết của cuộc đời. Nhưng tự nhiên tôi nghĩ ông là một vị bồ tát. Tại sao không nhỉ!
Vĩnh biệt người chăn trâu vĩ đại - ảnh 2
Người anh hùng giữa cỏ  – Ảnh: Trần Đăng
Nhiều người đã viết về ông Hồ Giáo, tôi cũng đã viết về ông. Gặp ông Hồ Giáo tôi mới biết ông hoàn toàn không phải là sản phẩm của “công tác tuyên truyền giáo dục”, dù trước đây thông qua công tác này người ta mới biết về ông. Ông là người chăn trâu vĩ đại, nhưng là hình tượng không thể, không nên và không cần phổ cập. Bây giờ ông mất đi rồi, tôi nghiệm lại người như ông chỉ có thi ca may ra có thể mon men đến gần, còn văn xuôi thì không thâm nhập được.
Cuộc đời ông Hồ Giáo trong veo không danh không lợi, không vướng “bụi trần”. Ông không coi mình là “đài gương sáng” nên “bụi trần” không thể bám được vào ông.
Phật bảo phá hết chấp thì thành Phật. Còn ông Hồ Giáo thì sống hồn nhiên với những con trâu, ông không cần “phá chấp”, ông tự nhiên là không chấp.
Mỗi lần nghĩ đến ông Hồ Giáo tôi thấy bình an.

Read the rest of this entry

Diễn thuyết của một giáo sư y khoa khiến toàn hội trường im phăng phắc

Diễn thuyết của một giáo sư y khoa khiến toàn hội trường im phăng phắc

4dummies.info

Trong “Hội nghị quốc tế thường niên về quản lý khoa lâm sàng”, giáo sư Viên Chung, Giám đốc nhà xuất bản đại học Y khoa Dung Hợp đã phát biểu chủ đề diễn thuyết mang tên “Bác sĩ làm việc thích ứng với văn hóa”. Ngữ điệu của ông bình thường nhưng lại chỉ ra những sai lầm khắp nơi, rất nhiều ví dụ làm cho người ta phải suy nghĩ sâu sắc; hội trường với hơn 300 người nghe đều lặng ngắt như tờ. Rốt cục, giáo sư Viên Chung đã nói đến những điều gì?

Một người tìm anh xem bệnh, họ đem hết những việc riêng tư của mình nói cho anh biết, cởi hết quần áo cho anh kiểm tra, đem hết những thống khổ kể cho anh, đem cả sinh mệnh mà giao cho anh, những người này (bác sĩ) chỉ đứng thứ hai sau Thần, chứ không còn là một người bình thường.

Bởi vì có thương yêu mới có việc chữa bệnh và bệnh viện, nếu như sự yêu thương này mất đi thì không thể gọi là chữa bệnh mà nó trở thành giao dịch, một giao dịch sẽ không có sự tôn nghiêm.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: